Chương 113

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông cụ dẫn Đường Niệm Niệm đi xem đồ vật, bà cụ thì ở bên ngoài canh chừng.
Căn trạch viện này không lớn, chỉ có ba phòng ngủ, một phòng khách và hai sân nhỏ trước sau. Sân trước có một gian bếp, ông cụ dẫn Đường Niệm Niệm ra sân sau.
Sân sau còn nhỏ hơn, chỉ khoảng bảy tám mét vuông, có một cây hoa quế. Kế bên cây là một căn phòng nhỏ chứa đồ lặt vặt.
Kiểu trạch viện này rất phổ biến ở Chư Thành, có thể bắt gặp ở khắp mọi nơi.
Ông cụ dẫn Đường Niệm Niệm bước vào căn phòng chứa đồ lặt vặt. Bên trong, đồ đạc ngổn ngang, chất đống, phủ đầy bụi bặm. Nhìn những thứ này là biết đồ bỏ đi, càng không ai muốn chạm vào vì quá bẩn.
"Cô gái, cháu chờ một chút."
Ông cụ cười thần bí, có chút đắc ý. Ông ấy ngồi xổm xuống, dời đống đồ chất chồng phía trên sang một bên. Trong phòng lập tức bụi bay mù mịt, Đường Niệm Niệm che mũi ra ngoài chờ.
Một lát sau, ông cụ ôm ra một cái rương cũ kỹ, nát bươn. Chiếc rương trông rất tồi tàn, còn có mấy lỗ bị chuột gặm, ngay cả làm củi đốt cũng chê xấu.
Chiếc rương khá nặng, ông cụ ôm rất khó nhọc, Đường Niệm Niệm đỡ lấy. Hai người trở về phòng khách, bà cụ cầm miếng vải lau sạch chiếc rương. Ông cụ mở nắp, vén tấm vải che phủ bên trên lên. Ánh mắt ông ấy lộ vẻ tiếc nuối khôn nguôi, những thứ này là bảo bối ông ấy tốn bao tâm sức tìm kiếm, giờ lại phải giao cho người khác.
"Cô gái, đều ở đây này!"
Đường Niệm Niệm lại gần, nhìn thấy đồ vật bên trong rương.
Có hai cuộn tranh, còn có một cái chén nhỏ trông không mấy bắt mắt. Thứ thu hút ánh mắt cô là một chiếc bình gốm bụng lớn, trông khá quen thuộc, tựa như đã từng thấy trong bảo tàng trước đây. Hình dáng hơi tương đồng, nhưng hoa văn bên trên lại khác. Khi đó, bảo tàng giới thiệu đó là Nguyên Thanh Hoa, giá trị lịch sử và giá trị kinh tế đều vô cùng quý giá, giá đấu giá cao nhất là tám tỷ ư?
"Nguyên Thanh Hoa?"
Đường Niệm Niệm hỏi một câu, hơi thở có chút gấp gáp.
Thứ ông cụ này cất giữ toàn là đồ tốt cả!
"Cô gái có con mắt tinh tường. Đây là chén họa gà Minh Thành Hóa, đây là Nguyên Thanh Hoa. Hai bức tranh thư pháp này, một bức là tranh của Ngô Đạo Tử, một bức là chữ của Vương Hi Chi. Còn có chiếc đĩa này là của Nhữ Diêu. Tất cả đều là bảo bối mà ta yêu quý nhất, nhưng ta không thể giữ chúng được nữa. Cô gái, hãy cất giữ chúng thật cẩn thận nhé, đừng để chúng bị kẻ vô tri phá hủy mất!" Ông cụ nói bằng giọng khẩn khoản. Ông ấy còn có một số bộ sưu tập khác nhưng phần lớn bị người ta cướp đi, một số thì bị đốt cháy. Lúc ấy, tim ông ấy như bị bóp nghẹt, không thể thở nổi.
Ông cụ và vợ dốc hết sức lực mới giữ lại được vài món bảo bối này, nhưng mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ, lo lắng sẽ bị những kẻ kia phát hiện. Cô gái này là người có năng lực, biết đâu có thể bảo vệ được những bảo bối này.
"Được!"
Đường Niệm Niệm đồng ý. Đồ quý giá như vậy, cô nhất định phải bảo vệ cẩn thận.
Ông cụ luyến tiếc không rời mắt khỏi những vật này, rồi dứt khoát đậy nắp rương lại, đẩy chiếc rương đến trước mặt Đường Niệm Niệm.
"Thực phẩm dinh dưỡng và thuốc cháu sẽ mang tới định kỳ. Trước mắt, xin biếu cả nhà ông chỗ thịt này." Đường Niệm Niệm từ trong chiếc gùi lấy ra một miếng thịt lớn còn dính máu, nặng năm sáu cân. Hai vợ chồng già giật mình, rồi lập tức mừng rỡ khôn xiết.
Có thịt rồi thì có thể tẩm bổ cho con trai, cháu trai và cháu gái rồi.
"Sau này, nếu nhà ông có việc cần tìm cháu, hãy gọi điện tới số này. Nếu cháu không có ở đó thì tìm Đường Mãn Ngân, ông ấy sẽ chuyển lời giúp." Đường Niệm Niệm viết số điện thoại của khu ký túc xá nhà máy Hồng Tinh, cùng tên của cô, rồi đưa cho ông cụ.
Nhận được nhiều đồ quý giá như vậy, cô cũng nên bảo vệ gia đình này một chút.