Chương 176

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không uống đâu chú Vũ, lô linh kiện đó đến chưa? Cháu muốn xem bản vẽ một chút."
Đường Niệm Niệm ngăn cản, trực tiếp yêu cầu xem bản vẽ.
"Đến rồi, nhà máy Tiền Tiến còn giành với chúng ta nữa chứ, hừ, bọn họ còn chưa hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ trước đó, vậy mà còn không biết xấu hổ giành giật, Niệm Niệm, cháu xem bản vẽ này đi, có làm được không?"
Xưởng trưởng Vũ vô cùng đắc ý, ánh mắt nhìn Đường Niệm Niệm cực kỳ hiền từ.
Từ lúc hợp tác với Đường Niệm Niệm đến giờ, ông ấy luôn được dịp lấn át xưởng trưởng Tiền không ngừng nghỉ.
Hôm qua đi cục công nghiệp họp, cục trưởng Từ đã khen ông ấy ngay trước mặt bao nhiêu người như vậy, mặt xưởng trưởng Tiền còn đen hơn cả than, lúc ấy ông ấy cực kỳ thoải mái, khoái chí hơn cả Trư Bát Giới ăn Nhân Sâm Quả.
Nén giận bao nhiêu năm, cuối cùng cũng được nở mày nở mặt, ha ha!
Đường Niệm Niệm nhận lấy bản vẽ, nhìn kỹ một lần, khẽ gật đầu, giọng nói rất quả quyết: "Được ạ, có bao nhiêu linh kiện?"
Xưởng trưởng Vũ mừng rỡ, nói số lượng linh kiện, còn cẩn thận từng chút một hỏi: "Tiểu Niệm, chú đã bảo đảm với cấp trên sẽ giao hàng trong một tuần lễ, cháu có làm được không?"
Linh kiện lần này vẫn là của xưởng đóng tàu, xưởng đóng tàu đang nghiên cứu chế tạo tàu thuyền mới, thí nghiệm thất bại nhiều lần, vô cùng tốn linh kiện, hơn nữa cần rất gấp, lãnh đạo hỏi ông ấy có thể mau chóng giao hàng hay không, ông nóng máu lên liền vỗ ngực cam đoan một tuần lễ, khẳng định sẽ đảm bảo cả chất và lượng để hoàn thành nhiệm vụ.
Một là muốn tạo ấn tượng tốt với lãnh đạo, xưởng trưởng Vũ năm nay bốn mươi bốn tuổi rồi, ông ấy còn muốn được thăng tiến nữa.
Hai là muốn lấn át xưởng trưởng Tiền thêm mấy lần, chọc tức tên đó một trận mới hả dạ.
Nhưng mà xưởng trưởng Vũ cũng không phải ăn nói bừa bãi, lần trước Đường Niệm Niệm đã hoàn thành chỗ linh kiện đó trong ba ngày, nghe giọng điệu của cô bé này thì còn giữ sức nên mới làm được như vậy, cho nên xưởng trưởng Vũ ước tính, một tuần lễ chắc chắn sẽ kịp.
"Chú Vũ, về sau chú phải thương lượng thời gian hoàn thành công việc với cháu trước đã."
Đường Niệm Niệm thể hiện sự bất mãn, cô không quen với những tính toán, mưu mô, thà lòng dạ ngay thẳng còn dễ nói chuyện hơn.
Cô không thích xưởng trưởng Vũ tự ý quyết định.
Mặc dù một ngày là cô có thể giao hàng, nhưng phải bóp chết cái dã tâm bành trướng này của xưởng trưởng Vũ ngay từ trong trứng nước mới được.
Cô và nhà máy Hồng Tinh hợp tác, nhất định phải lấy cô làm chủ, mọi chuyện đều phải do cô quyết định.
Xưởng trưởng Vũ trong lòng thót lại, vội hỏi: "Có phải thời gian một tuần quá ngắn không?"
Xong rồi, ông ấy không nên bị chiến thắng nhất thời làm choáng váng đầu óc, giờ phải làm sao đây?
"Một tuần lễ hơi gấp một chút."
Đường Niệm Niệm khẽ nhíu mày, nói ra, cảm giác lạnh lẽo còn hơn cả gió tháng chạp, sắc mặt xưởng trưởng Vũ lập tức sa sầm, trong đầu đã nghĩ đến cảnh tượng bị lãnh đạo phê bình, bị xưởng trưởng Tiền giễu cợt.
Sự kiêu ngạo khiến người ta lùi bước, lòng hư vinh khiến người ta sa đọa!
"Chú Vũ đã bảo đảm thời gian hoàn thành rồi, mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, cháu đều phải hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một tuần, như vậy đi, cháu sẽ cố gắng hết sức sắp xếp, chỉ là phiền phức một chút, giao hàng chắc là không có vấn đề gì lớn."
Đường Niệm Niệm lại nói thêm một câu khiến trái tim đang rơi xuống vực sâu của xưởng trưởng Vũ lập tức bay lên trời.
Ông ấy dùng sức lau mồ hôi lạnh trên trán, cảm động rơi nước mắt, ánh mắt nhìn Đường Niệm Niệm không chỉ hiền từ mà còn có chút kiêng dè.
Ngồi ở vị trí xưởng trưởng đã lâu, ông ấy quen ra lệnh cho người khác phải nghe theo mình, trước đó cô bé Đường Niệm Niệm này thật sự đã dọa ông ấy sợ hãi, nhưng nghĩ một lát, ông ấy liền hiểu ra dụng ý của cô bé này.
Vốn dĩ có thể giao hàng trong một tuần, chỉ là cô bé này không hài lòng việc ông ấy tự ý làm chủ, nên mới cố ý dọa ông ấy.