Chương 184

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đường Niệm Niệm là vợ của tôi, Tề Quốc Hoa kia đang nói dối trắng trợn!”
Thẩm Kiêu thẳng thắn tuyên bố. Chuyện này cũng không thể giấu giếm mãi được, đợi đến khi Niệm Niệm đủ mười tám tuổi, anh sẽ đăng ký kết hôn, khi đó Niệm Niệm có thể chuyển đến đơn vị quân đội của anh, và quân trưởng chắc chắn sẽ gặp cô ấy.
“Phụt...”
Quân trưởng đang nhấp trà từ chiếc ấm trà to, giật mình đến mức phun cả ngụm trà ra ngoài. Thẩm Kiêu nhanh chóng xoay người né tránh.
“Cậu... Cậu có đối tượng rồi?”
Quân trưởng rút khăn tay ra, lau mặt lia lịa, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Con gái ông ấy thích Thẩm Kiêu, đã theo đuổi dai dẳng suốt hai năm, nhưng đến giờ Thẩm Kiêu vẫn không nhớ rõ mặt mũi cô bé ra sao, dù có gặp mặt trực tiếp cũng không hề quen biết. Các nữ binh xinh đẹp khác trong quân đội cũng thầm mến cậu ta, vài chiến hữu cũ có con gái cũng nhờ ông ấy giới thiệu, nhưng khi ông ấy thử hỏi Thẩm Kiêu, cậu ta đều nói không có hứng thú.
Quân trưởng đã nhận ra, Thẩm Kiêu là người có ý chí kiên định, có lẽ cả đời này cũng không chịu cưới vợ. Nào ngờ, đột nhiên lại từ trên trời rơi xuống một người vợ tên Đường Niệm Niệm.
“Cậu và Đường Niệm Niệm kia quen nhau khi nào?” Quân trưởng vô cùng tò mò.
“Thanh mai trúc mã.”
Thẩm Kiêu đáp lời ít ý nhiều.
“Khụ khụ...”
Quân trưởng bị sặc nước bọt. Ông ấy thật sự không thể tin được, Thẩm Kiêu lại có thanh mai ư?
Thằng nhóc này từ nhỏ đã không dễ gần, cô gái nào lại mù quáng đến thế chứ?
Mặc dù vẫn chưa gặp Đường Niệm Niệm, nhưng quân trưởng đã có ấn tượng ban đầu vô cùng sâu sắc về cô — gan to, mắt kém.
Thẩm Kiêu liếc nhìn lãnh đạo với vẻ không hài lòng, dùng những từ ngữ ngắn gọn nhất để nói rõ mối quan hệ giữa anh và Đường Niệm Niệm, cũng như mối quan hệ với Tề Quốc Hoa.
“Theo lời cậu nói, Tề Quốc Hoa này đúng là có vấn đề về nhân cách. Sao quân đội lại có thể tiếp nhận một người như vậy chứ? Lão Cao còn khen ngợi cậu ta không ngớt lời, nói là mầm non triển vọng, hừ, Lão Cao này sống mấy chục năm rồi đúng là mắt kém dần rồi.”
Quân trưởng vốn dĩ đã không có thiện cảm với Tề Quốc Hoa, giờ đây ấn tượng lại càng thêm tệ hại. Lão Cao mà ông ấy nhắc đến chính là người đã gọi điện trước đó, lãnh đạo của một quân khu Tây Nam, cũng là chiến hữu cũ của ông ấy.
“Vậy cậu đi điều tra vụ án này đi, gọi cho Chu Kình và Ngụy Chương Trình.”
Quân trưởng đích thân gọi điện đến Sở Lực lượng Vũ trang và Cục Công an Chư Thành, đồng thời dặn dò Thẩm Kiêu đừng hành động bốc đồng.
“Cậu tạm thời đừng để lộ mối quan hệ giữa cậu và Đường Niệm Niệm, tránh cho Tề Quốc Hoa kia giở thủ đoạn.”
“Đã rõ.”
Thẩm Kiêu gật đầu, vội vã đứng dậy rời đi. Anh phải đi thu dọn hành lý, lên đường ngay trong hôm nay.
Anh rất nóng lòng muốn gặp Niệm Niệm.
Anh còn vô cùng hối hận, lẽ ra đã nên xác định mối quan hệ với Niệm Niệm sớm hơn. Trước đây anh chưa từng nghĩ đến khía cạnh này, chỉ muốn bảo vệ Niệm Niệm cả đời được bình an vô sự.
Thẩm Kiêu vỗ đầu một cái thật mạnh, tự nhủ mình trước kia đúng là một tên ngốc nghếch, may mắn là hiện tại đã suy nghĩ thông suốt.
“Ra tay nhẹ một chút!”
Phía sau truyền tới giọng của quân trưởng.
“Vâng!”
Thẩm Kiêu đáp lại. Anh chắc chắn sẽ không giết chết Tề Quốc Hoa đâu.
Quân trưởng lắc đầu, có chút đồng tình với Tề Quốc Hoa. Dám chọc giận tên sát thần Thẩm Kiêu này thì ngày lành sắp hết rồi!
Đường Thôn.
Mười giờ sáng, các thôn dân đều đang làm việc trước cổng thôn. Nhưng vụ xuân đã sắp kết thúc, mọi người làm việc uể oải, thỉnh thoảng lại trò chuyện dăm ba câu, đại đội trưởng thấy vậy cũng không nói gì.
“Thím Hai à, Niệm Niệm nhà thím vào thành được sáu ngày rồi nhỉ?” Có người hỏi.
“Sáu ngày rồi, cũng không biết con bé có quen với việc ăn uống ở thành phố không.”
Ngoài miệng bà cụ Đường nói vậy, nhưng thật ra trong lòng đã tính toán: con bé chết tiệt kia nhất định ngày nào cũng đến tiệm cơm. Bà ấy đã gọi điện hỏi thằng Hai, con bé chết tiệt kia chỉ ăn ở nhà thằng Hai được một bữa, còn những lúc khác chắc chắn đều đến tiệm cơm.
Con bé chết tiệt này còn lười hơn cả rùa, có tiệm cơm nấu sẵn thì chắc chắn sẽ không chịu nấu nướng.
Bà cụ bắt đầu đau ngực, tim bà ấy đau nhói từng cơn. Bà ấy đang đau xót cho số tiền đã mất đi.
Mỗi ngày đều đến tiệm cơm, sáu ngày chắc chắn phải tốn hơn mấy chục đồng rồi chứ?
Ai da!