Chương 261

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 261 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm gọi lại cho Xưởng trưởng Tiền. Điện thoại vừa đổ chuông một tiếng đã có người nhấc máy. Giọng Xưởng trưởng Tiền từ đầu dây bên kia vọng lại đầy dõng dạc: "A lô, tôi là Tiền Nguyên Nguyên của nhà máy Tiền Tiến đây!"
"Xưởng trưởng Tiền, tôi là Đường Niệm Niệm."
Khóe miệng Đường Niệm Niệm khẽ giật giật, suýt bật cười.
"Tiểu Đường đó à!"
Giọng Xưởng trưởng Tiền lập tức vút cao lên một quãng tám, vẫn cái kiểu nói ồn ào như tiếng chuông đồng ấy, dư âm còn văng vẳng bên tai.
Đường Niệm Niệm không nói gì, im lặng lắng nghe Xưởng trưởng Tiền tiếp tục.
"Tiểu Đường, bây giờ cô có rảnh không, đến nhà máy một chuyến đi, có một mối làm ăn lớn đấy." Xưởng trưởng Tiền phấn khích nói.
Nhờ sự kiên trì nỗ lực không ngừng nghỉ, ông ta đã "mài mòn cả đế giày", nói đến "cạn nước bọt", cuối cùng cũng chốt được hợp đồng đầu tiên với nhà máy tuabin hơi nước lớn. Nếu hoàn thành tốt công việc lần này, sau này các mối làm ăn lớn sẽ tới tới tấp không ngừng!
Xưởng trưởng Tiền đã tận mắt chứng kiến nhà máy tuabin hơi nước lớn, nên ông ta rất tán thành quan điểm của Đường Niệm Niệm: mấy mối làm ăn nhỏ không đáng kể, mối làm ăn lớn mới thực sự đáng giá!
Sau này ông ta sẽ không thèm tranh giành với cái tên chó chết Vũ Tùng Nguyên kia nữa. Nhà máy Hồng Tinh cũng đâu dễ dàng gì, mấy công việc nhỏ cứ nhường hết cho bọn họ đi.
Không thể để nhà máy Tiền Tiến "ăn thịt, uống cả nước canh" được, phải để lại chút phúc cho người ta chứ!
Lúc này, khí chất trên người Xưởng trưởng Tiền đã bắt đầu thay đổi, vầng sáng sau đầu ông ta dường như còn thêm chút vẻ thần thánh.
Chỉ cần nắm chắc được hợp đồng với nhà máy tuabin hơi nước này, nhiều nhất ba năm nữa, ông ta có thể được thăng chức. Sau này, ông ta sẽ là cấp trên của Vũ Tùng Nguyên, đương nhiên lòng dạ phải rộng lượng hơn, khoan dung được thì cứ khoan dung một chút.
Không thể cứ chi li tính toán vì mấy chuyện nhỏ nhặt như trước kia được.
Như vậy thì quá mất mặt!
"Bây giờ tôi đến ngay đây."
Đường Niệm Niệm cúp điện thoại, đưa hai hào cho bà dì trực buồng điện thoại.
"Tiểu Đường, bên đơn vị gọi điện cho cô à?"
Bà dì vô cùng tò mò. Cô gái xinh đẹp này mua lại nhà của thầy Vương, sau khi chuyển đến thì lúc nào cũng không thấy bóng dáng đâu, cứ thần thần bí bí.
Nhưng số người gọi điện tìm cô gái này lại không ít, mà đều là đàn ông. Trong lòng bà dì khó tránh khỏi nghĩ ngợi lung tung, nhưng bà ta không dám nói ra.
Một là vì nhìn Đường Niệm Niệm đã thấy không dễ động vào.
Hai là vì người đàn ông mặc quân phục bên cạnh cô lại càng cảm giác không dễ động vào hơn.
"Ừm."
Đường Niệm Niệm không phủ nhận, đúng là bên đơn vị gọi tới thật.
"Vậy sao cô lại không đi làm?" Bà dì càng thêm tò mò. Bà không thấy cô gái này đi làm giờ hành chính, mỗi ngày đều nhốt mình trong nhà, cũng không ra khỏi cửa.
"Nhân tài đặc biệt, có việc mới đến."
Đường Niệm Niệm giải thích đơn giản, sau đó rời đi.
Đúng lúc mấy bác gái đi tới, tay xách đầy rau xanh, vừa mới mua đồ ăn xong đang trên đường về. Nhìn thấy bóng lưng Đường Niệm Niệm, mắt mấy bác gái sáng rực lên, họ chạy đến chỗ bà dì ở bốt điện thoại để hỏi chuyện.
"Con bé đó lại có điện thoại à?"
"Bên đơn vị gọi tới, bảo cô ấy đi làm." Bà dì thật thà kể lại.
"Thôi đi, lại nghe nó bịa chuyện rồi. Ngày nào cũng nhốt mình trong phòng, có ai đi làm mà rảnh rỗi được như nó chứ?"
Một bác gái khinh thường "hừ" một tiếng, vẻ mặt đầy coi thường.
"Nó bảo là nhân tài đặc biệt, có việc mới đến." Bà dì giải thích.
"Nhân tài đặc biệt cái quái gì chứ, tôi thấy là nhân tài giỏi làm nhân tình thì có! Người gọi điện tới đều là đàn ông, nó lại không đi làm, còn mua được nhà, lái xe mới, ăn mặc lòe loẹt, tiền đâu mà ra?"
Người nói chuyện chanh chua đó là bác gái họ Hà. Lý do bà ta nói xấu Đường Niệm Niệm là vì ngay khi Đường Niệm Niệm vừa chuyển đến đã đắc tội với bà ta.
Con trai bà Hà là đồng nghiệp cùng trường với thầy Vương, chủ nhân cũ của căn nhà Đường Niệm Niệm đang ở. Cả nhà thầy Vương đều là người thành thật, hơn nữa còn rất cẩn thận, dè dặt với bên ngoài, không dám đắc tội với ai.