Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Bà Chửi, Chú Nhỏ Gánh Nước Tiểu
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 272 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khuôn mặt bà lão gầy gò lúc xanh lúc vàng, cuối cùng đọng lại vẻ xấu hổ. Bà ta lo lắng nhìn số tiền trong tay, không dám nhận. Số tiền này quá nhiều, bà ta sợ nhận rồi lại rước thêm rắc rối.
“Năm hào là đủ rồi.” Bà lão gầy gò thì thầm.
“Bà nội của tôi đang tới đấy!”
Đường Niệm Niệm giả vờ dọa bà ta, bà lão gầy gò nhanh như cắt, nhét tiền vào túi một cách thuần thục, xoay người bỏ chạy, chỉ chớp mắt một cái đã không còn thấy bóng dáng đâu.
“Chú nhỏ, gánh cái này về nhà thôi!”
Đường Niệm Niệm đi đến bên vệ đường cọ cọ gót giày. Ngày mưa thật đáng ghét, giày toàn dính bùn.
“Quần áo của chú mới tinh...”
Đường Mãn Đồng ra mặt chê bai. Bộ đồ anh ta đang mặc là mốt mới nhất, anh ta vừa mới mặc vào, chưa kịp khoe với ai, vậy mà lại bắt anh ta gánh nước tiểu sao?
“Bà nội ơi, chú nhỏ không chịu gánh nước tiểu về kìa!”
Đường Niệm Niệm mách thẳng luôn. Bà cụ Đường ngồi trong xe mắng một tràng xối xả: “Cái thằng cha nhà mày! Mười bảy tuổi bẻ gãy sừng trâu, mày trẻ khỏe thế không chịu gánh, lẽ nào để bà già này vén váy còng lưng gánh hộ mày chắc? Mẹ vất vả nuôi mày lớn đến chừng này, giờ nhờ tí việc cũng không xong sao? Biết thế ngày xưa mẹ mày đẻ quả trứng ra mà ăn, ít ra còn có chút tác dụng!”
“Thôi thôi, con gánh đây, con gánh, mẹ đừng mắng nữa, con gánh là được rồi chứ gì!”
Nghe thấy những lời mắng mỏ quen thuộc, Đường Mãn Đồng cảm thấy đầu óc mình căng phồng, sắp nổ tung đến nơi. Anh ta trừng mắt nhìn cháu gái, hàm răng nghiến chặt, nhưng cuối cùng vẫn phải xắn ống quần, ngoan ngoãn gánh nước tiểu về cho mẹ.
“Mày mà làm sánh ra giọt nào thì mẹ đập cho mày nát đít!”
Bà cụ Đường bước ra khỏi xe, nhổ vài nắm cỏ ven đường, cuộn thành hai cái đệm đơn giản, chia cho mỗi thùng một cái.
“Mẹ, con trai mẹ lớn thế này rồi mà ra đường mẹ cứ dọa đánh đít con là sao, mẹ phải để con giữ thể diện chứ.”
Đường Mãn Đồng xấu hổ, đành nhỏ giọng nhắc nhở mẹ mình.
“Vợ thì chưa có, công việc cũng không, cái thằng chẳng được tích sự gì, mày còn muốn lên mặt với ai mà đòi hỏi?”
Bà cụ Đường khịt mũi, trừng mắt lườm một cái, chẳng thèm giữ chút thể diện nào cho thằng con út.
Cái giống ăn no nằm dài này, không phải dứt ruột đẻ mày ra thì bà cũng chẳng thèm nhìn tới.
Đường Mãn Đồng thở dài, cam chịu nhấc hai thùng nước tiểu lên rồi sải bước rời đi.
Đợi Đường Niệm Niệm lên xe, tài xế Mao mới nổ máy. Bà cụ Đường đảo mắt nhìn quanh xe một lượt, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ sờ ghế ngồi, vô cùng tò mò về thứ đồ này.
Bà sống hơn sáu chục năm rồi nhưng đây mới là lần đầu tiên được ngồi lên chiếc xe con của bọn Tây đấy.
“Xe của bọn Tây sản xuất ngồi thích thật nhỉ, đi mưa cũng không sợ ướt. Niệm Niệm, cháu kiếm chiếc xe Tây này từ đâu thế?”
“Trời mưa, xưởng trưởng sợ cháu bị ướt nên sắp xếp xe đưa cháu về ạ.” Đường Niệm Niệm giải thích.
“Xưởng trưởng Vũ đúng là người tốt!”
Bà cụ Đường rất cảm kích xưởng trưởng Vũ, suốt dọc đường cứ khen ngợi ông hết lời.
Tài xế Mao đang lái xe nghe vậy cứ ngập ngừng mấy lần muốn giải thích giúp xưởng trưởng bên mình, rõ ràng là nhờ công của xưởng trưởng bên mình, sao lại để xưởng trưởng Vũ được hưởng hết tiếng thơm thế?
“Vâng, bà nội, bà tựa lưng vào đây này, ngồi thế thoải mái hơn nhiều.”
Đường Niệm Niệm chỉ ừm ừm cho qua chuyện. Cô chưa kể với bà nội việc mình vào nhà máy Tiền Tiến nhậm chức, cô cũng nhờ Đường Kiến Quốc giữ bí mật giúp mình rồi.
Muốn khoe khoang cũng phải khoe có mức độ, chứ khoa trương quá thì chỉ rước lấy rắc rối thôi.
Bà cụ Đường bị cháu gái dẫn dắt sang chuyện khác. Bà cũng thử tựa ra sau như lời cô chỉ, lập tức thoải mái đến nỗi phải thở dài một hơi. Thảo nào ai cũng thích làm quan, ngồi chiếc xe Tây thoải mái thế này thì chẳng thích mới lạ!
“Ban nãy cháu đưa con mụ kia bao nhiêu tiền?”
Bà cụ Đường hỏi, ngữ điệu hết sức dứt khoát.
“Một đồng... cháu có đưa đồng nào đâu.”
Đường Niệm Niệm không để ý nên buột miệng nói ra, dù cô phản ứng khá nhanh, lập tức thay đổi lời nói nhưng đã quá muộn.
Cô ngước lên, chạm phải ánh mắt dữ dằn của bà nội.