Chương 306

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 306 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Niệm Niệm nhà tôi nói, tuyển dụng công bằng, chỉ tuyển người chăm chỉ làm việc, còn những kẻ lười biếng, chỉ thích buôn chuyện thì tuyệt đối không tuyển!”
Mỗi lần bà cụ Đường đáp lời đều sẽ nói câu này.
Bác ba cũng nói như vậy, chỉ thay 'Niệm Niệm nhà tôi' bằng 'Mãn Sơn nhà tôi'.
Thật ra, danh sách công nhân của nhà máy vớ về cơ bản đã được xác định. Đường Niệm Niệm không nói ra tên cụ thể của những người được chọn, nhưng cô lại đưa ra một danh sách cụ thể những người không được tuyển.
“Bác ba, những gia đình này tuyệt đối không được vào nhà máy vớ!”
Danh sách của Đường Niệm Niệm rất chi tiết. Trong danh sách cấm vào xưởng, ngoài nhà Tề Quốc Hoa ra còn có mười lăm hộ khác.
“Vì sao?”
Đại đội trưởng nhìn thấy, việc không có nhà Tề Quốc Hoa là chuyện đương nhiên. Nhưng mười lăm hộ khác thì tại sao lại không cho vào nhà máy?
“Ba hộ này cãi nhau với bà nội cháu, sau đó nói xấu sau lưng bà nội cháu!”
“Mười hai hộ còn lại, lúc cháu rơi xuống sông, bọn họ nói cháu không còn trong sạch!”
Lý do Đường Niệm Niệm đưa ra rất thuyết phục. Tuy nhiên, trong mười lăm hộ này, có một số là ân oán từ kiếp trước, cô quyết định tính sổ hết trong kiếp này.
Ba hộ cãi nhau với bà cụ Đường kia cũng đều là thật, bất kể ai đúng ai sai, dù sao cô cũng muốn trút giận giúp bà cụ.
Khóe miệng đại đội trưởng giật giật, lại có chút hâm mộ bà cụ Đường.
Có đứa cháu gái bao che, bảo vệ như thế, thật tốt quá!
“Được, những người này đều không cần!”
Đại đội trưởng đồng ý. Mười lăm gia đình mà Niệm Niệm loại bỏ đúng là chẳng ra gì, hoặc là kẻ gió chiều nào che chiều ấy, hoặc là vì tư lợi, hoặc là chỉ biết ăn rồi nằm, ông ấy cũng chẳng ưa.
Văn phòng ủy ban Đường Thôn vốn bỏ hoang đã lâu, những ngày này đèn đuốc sáng trưng, mỗi ngày đều sáng đèn đến tận chín giờ tối mới tắt.
Đại đội trưởng triệu tập kế toán, cán bộ kế hoạch, chủ nhiệm phụ nữ trong thôn, tổ chức một cuộc họp lớn của Đường Thôn. Chủ đề chính của cuộc họp là vấn đề tuyển dụng công nhân cho nhà máy vớ.
Trải qua ba ngày họp bàn thảo luận, cuối cùng danh sách cũng đã được xác định.
Tuyên Trân Châu và Từ Kim Phượng chắc chắn có tên trong danh sách, còn có con gái đại đội trưởng là Đường Hồng Hạnh. Những nhân viên còn lại về cơ bản là các nữ đồng chí trẻ và thanh niên nam giới; các nữ đồng chí này đều là phụ nữ trẻ đã có gia đình.
Lý do rất đơn giản: con gái rồi sẽ gả đi, không thể để họ học được nghề rồi làm lợi cho người thôn khác.
Vì vậy, đại đội trưởng tuyển phụ nữ đã lập gia đình dưới ba mươi tuổi và các thanh niên trai tráng, ai nấy đều nhanh nhẹn, tháo vát, có năng khiếu học dệt vớ.
Máy móc hoạt động không ngừng nghỉ, mỗi máy làm vớ cần hai công nhân vận hành.
Sau khi xác định xong danh sách, họ dán lên cổng nhà máy. Trên giấy đỏ chữ đen, do kế toán trong thôn viết bằng bút lông, chữ viết rất đẹp. Ngoài sáu mươi công nhân vận hành máy làm vớ, còn có công nhân phụ trách định hình, công nhân đóng gói, công nhân tạp vụ,... tổng cộng thêm khoảng mười người nữa, có cả nam lẫn nữ.
Người đông việc ít, một tờ danh sách được dán ra khiến nhà vui nhà buồn.
Người được chọn thì vui vẻ, người không được chọn thì mặt ủ mày ê, còn có một số kẻ nói lời gièm pha, ganh tị, cho rằng đại đội trưởng làm việc độc đoán, quan liêu. Tin đồn lan truyền xôn xao khắp nơi.
Nhưng rất nhanh, tin đồn đã nhanh chóng bị đại đội trưởng mạnh mẽ trấn áp.
Hơn nữa, đại đội trưởng còn nói: “Nhà máy vớ chắc chắn sẽ mở rộng thêm, đến lúc đó một trăm hay hai trăm máy làm vớ cũng có thể có. Thôn chúng ta còn không đủ người, thậm chí phải thuê thêm người từ ngoài thôn. Những kẻ hôm nay tung tin đồn nhảm, gây sự, ta sẽ cho một cơ hội cuối cùng. Lần sau nếu để ta nghe thấy ai còn ăn nói lung tung thì đừng trách ta không nể tình làng nghĩa xóm. Chỉ cần ta còn làm đội trưởng một ngày, những kẻ này mãi mãi đừng hòng bước chân vào xưởng làm việc!”
Lời này vừa nói ra, mọi lời đàm tiếu lập tức im bặt. Ngay cả người nhiều chuyện nhất trong thôn cũng phải ngậm miệng lại.
Đường Niệm Niệm rất hài lòng với cách xử lý mạnh mẽ của đại đội trưởng. Bác ba của cô vẫn rất có khí chất của một người lãnh đạo.
Ngày 28 tháng 4 năm 1976.
Nhà máy vớ Hồng Vân Đường Thôn chính thức khởi công.