Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 307 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đại đội trưởng chính tay đốt một dây pháo Vạn Hưởng, trong tiếng pháo đinh tai nhức óc, máy móc của nhà máy dệt vớ Hồng Vân khởi động ầm ầm. Ba mươi công nhân vận hành đã được huấn luyện bắt đầu dệt vớ.
Nguyên liệu đều do Đường Niệm Niệm nhờ Bát Ca lấy, tiền vốn cũng do cô bỏ ra. Sau khi sản xuất và bán lô vớ đầu tiên, cô sẽ được chia hoa hồng.
Trong lúc này, Chu Tư Nhân vẫn cứ đeo bám không dứt, dù Đường Niệm Niệm không mấy thiện cảm với anh ta, nhưng cô vẫn có phần cảm kích người này. Nếu không phải nhà họ Chu phái anh ta tới đây sớm, cô cũng sẽ không biết cố tổ nhà mình lại chôn giấu một kho báu lớn đến thế ở Đường Thôn.
Đường Niệm Niệm dự định tháng Sáu sẽ đi Thượng Hải một chuyến, cho nên trước khi đi, cô định xử lý Liễu Tịnh Lan và Đường Ngũ Cân.
Bên phía nông trường có tin báo về, Đường Ngũ Cân và Hà Quốc Khánh đi đăng ký kết hôn. Hà Quốc Khánh không đồng ý, nhưng vì Đường Ngũ Cân cứ nằng nặc đòi, và cũng vì muốn lôi kéo cô ta làm việc, Hà Quốc Khánh đành phải chấp thuận.
“Gâu... Nữ thanh niên không biết xấu hổ muốn tới công xã tố cáo ông lão!”
Hôm nay, Bách Tuế chạy tới báo cáo tin tức mới nhất. Liễu Tịnh Lan qua lời nó kể đã biến thành nữ thanh niên tri thức không biết xấu hổ, còn các ông lão chính là lão Chương và Đặng Trường Thắng ở chuồng bò.
Đường Niệm Niệm vốn định tới công trường xử lý Đường Ngũ Cân và Hà Quốc Khánh, nhưng hiện tại chỉ có thể xử lý Liễu Tịnh Lan trước.
Điểm thanh niên tri thức Mộng Vân Thường.
Hôm nay Liễu Tịnh Lan không làm việc, cô ta định lên công xã viết thư tố cáo, tố cáo lão Chương liên lạc với hải ngoại.
Nếu cô ta không nhận được sự giúp đỡ từ lão Chương, vậy cô ta sẽ hủy hoại ông ấy.
Cô ta biết lão Chương là du học sinh trở về, lý do để tố cáo này vô cùng chắc chắn và đầy đủ. Hơn nữa, cô ta lén đặt một bức thư tiếng Anh vào chuồng bò. Bức thư đó do cô ta dùng tay trái viết, không đầu không cuối, không có chữ ký, thậm chí câu tiếng Anh còn lủng củng.
Nhưng chỉ cần viết bằng tiếng Anh là đủ rồi.
Vốn dĩ lão Chương bị đưa đến đây vì tội tư sản. Chuồng bò đột nhiên xuất hiện một lá thư tiếng Anh như vậy, cô ta lại đi tố cáo, chắc chắn ông ấy khó mà thoát tội.
Đường Niệm Niệm cử Bách Tuế ra sau núi. Lão Chương và Đặng Trường Thắng đều đang chăn bò, bọn họ cũng biết Bách Tuế.
“Bách Tuế tới rồi à, ồ... Bé Niệm bảo mi mang tin gì tới vậy?”
Đặng Trường Thắng lấy ra một tờ giấy từ trong miệng Bách Tuế, đọc xong, sắc mặt ông trở nên nghiêm trọng.
“Lão Chương, mau về nhà!”
Đặng Trường Thắng và lão Chương vội vàng trở về chuồng bò, đóng cửa lại, bảo Bách Tuế tìm lá thư tiếng Anh đó.
Bách Tuế nhanh chóng tìm thấy dưới đệm chăn. Bên trong bức thư là những dòng chữ tiếng Anh xiêu vẹo, còn có những câu vô nghĩa. Lão Chương nhìn thấy vừa tức vừa buồn cười, nhưng lại không khỏi lo lắng.
Một người không học thức, không nghề nghiệp như Liễu Tịnh Lan lại còn lòng dạ độc ác. Nếu cô ta thật sự đi tố cáo, ông ấy và Đặng Trường Thắng nhất định sẽ gặp rắc rối, thậm chí còn liên lụy tới cô bé Niệm.
“Đốt hết những bức thư này đi, đề phòng rủi ro!”
Đặng Trường Thắng rất quả quyết, lấy ra toàn bộ bức thư, nhét vào bếp lửa, đốt hết.
Còn phần sữa mạch nha và sữa bột đó thì không có vấn đề gì. Đặng Trường Thắng có người thân ở Thượng Hải, có thể nói là do người nhà gửi đến.
Bách Tuế hoàn thành nhiệm vụ, gật đầu với hai người rồi chạy như bay xuống núi.
“Cũng không biết chuyện bên bé Niệm thế nào rồi, chắc sẽ không sao đâu nhỉ?” Lão Chương lo lắng lẩm bẩm.
“Nhất định không sao, bé Niệm rất thông minh, yên tâm đi!”
Đặng Trường Thắng an ủi lão Chương, cũng là đang an ủi chính mình.