Chương 325

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 325 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bác ba xử lý thế nào?” Đường Niệm Niệm hỏi.
Cô không hề kinh ngạc trước chuyện như vậy. Rừng lớn chim gì cũng có, chắc chắn không thiếu những kẻ trộm vặt.
“Bác ba cháu nói muốn nghe ý kiến của cháu, lát nữa bác ấy sẽ đến tìm cháu.”
Bà cụ Đường bĩu môi, nếu là bà làm xưởng trưởng, chắc chắn sẽ đuổi việc ngay. Cái thói trộm cắp như vậy mà giữ lại trong nhà máy thì khác gì thả chuột vào hũ gạo?
Nhưng Đại đội trưởng lại nhớ tới tình nghĩa láng giềng, muốn cho Ngân Tú thêm một cơ hội nữa. Tuy nhiên, ông ấy cũng không tự mình quyết định, mà muốn nghe ý kiến của Đường Niệm Niệm, rồi mới đưa ra quyết định.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay.
Đại đội trưởng mặt mày rầu rĩ bước đến, sau khi nhìn thấy Đường Niệm Niệm, hai mắt lập tức sáng lên, như thể nhìn thấy một vị cứu tinh.
Trước kia ông ấy không hề biết, chuyện quản lý nhà máy lại khó khăn đến vậy, còn vất vả hơn cả việc quản lý dân làng.
“Bé Niệm à, cuối cùng cháu cũng quay về!”
Đại đội trưởng sải bước thật nhanh, tiến đến trước mặt Đường Niệm Niệm, một tay kéo Đường Cửu Cân vẫn đang ăn cơm ở bên cạnh sang một bên, rồi tự mình ngồi phịch xuống.
Cửu Cân vẫn còn ngậm miếng thịt trong miệng, suýt chút nữa nghẹn ứ. Cô bé giận nhưng không dám nói gì, tròn mắt nhìn Đại đội trưởng, ngoan ngoãn ngồi sang bên cạnh.
Từ Kim Phượng đứng dậy vào phòng bếp lấy thêm chén, đặt trước mặt Đại đội trưởng.
Đại đội trưởng có chuyện trong lòng, cho dù bây giờ có thịt rồng thì ông ấy cũng ăn không nổi.
“Bé Niệm à, chuyện là như vậy...”
“Bác ba, cháu biết rồi, chuyện trộm tất đúng không? Ăn cơm trước đi, ăn xong rồi nói!”
Đường Niệm Niệm ngắt lời Đại đội trưởng. Cô không thích vừa ăn cơm vừa nói chuyện, hơn nữa chuyện nhỏ thế này có gì mà phải lo lắng, phiền muộn? Tính cách Đại đội trưởng không hợp làm xưởng trưởng.
Cô phải vào thành tìm anh họ Đường Kiến Thụ. Trong ấn tượng của cô, Đường Kiến Thụ dũng cảm và quyết đoán, khá thân thiết với chú út Đường Mãn Đồng.
Hơn nữa vào kiếp trước, Đường Kiến Thụ còn bắt đầu dựng nghiệp và trở thành một trong những người giàu có đầu tiên.
Nhưng hiện tại vẫn còn là nhân viên tạm thời của nhà máy máy kéo.
Đại đội trưởng chỉ đành im lặng, cầm lấy chén ăn cơm. Đợi ăn xong, ông ấy vội vàng nhìn về phía Đường Niệm Niệm. Chưa kịp mở lời đã nghe cô nói: “Chuyện này không cần nói chuyện tình cảm, lập tức đuổi việc. Còn phải dán thông báo, cho toàn thôn biết!”
Cần phải giết gà dọa khỉ!
“Dù sao cũng là người trong thôn, có nên cho thêm một cơ hội không?” Đại đội trưởng nhỏ giọng hỏi.
“Bác ba, nội quy nhà máy đã được dán ngay trước cổng. Khi vào nhà máy cũng đã nói rõ với mọi người, bất kỳ ai ăn cắp vật tư trong nhà máy đều sẽ bị đuổi việc, không nói chuyện tình nghĩa gì hết. Cho dù người ăn cắp có là chị Hồng Hạnh, là mẹ cháu, cũng phải kiên quyết đuổi việc!”
Đường Niệm Niệm hơi mất kiên nhẫn, còn lấy Từ Kim Phượng và Đường Hồng Hạnh ra làm ví dụ.
Từ Kim Phượng hoảng sợ, vội vàng thanh minh: “Mẹ không có lấy, một sợi tơ dính trên quần áo mẹ cũng không dám lấy!”
Bà ấy không ngốc, vẫn biết chuyện gì nên làm.
“Hồng Hạnh cũng sẽ không làm chuyện đó. Nếu con bé làm, bác đánh gãy chân con bé!”
Đại đội trưởng cũng lập tức khẳng định, mặc dù con gái ông ấy có hơi ngốc, nhưng tuyệt đối sẽ không làm chuyện trộm cắp.
“Cháu chỉ ví dụ, mọi người vội cái gì? Việc này không cần thương lượng nữa. Bác ba, tính do dự, thiếu quyết đoán của bác không ổn. Làm xưởng trưởng cũng giống như làm tướng quân, phải cương quyết, công bằng, nghiêm minh. Nếu chuyện nào cũng nói tới tình nghĩa, vậy sao có thể quản lý được nhà máy chứ?”
Đường Niệm Niệm không hề kiêng nể, chỉnh đốn Đại đội trưởng.
Đại đội trưởng xấu hổ cúi đầu, hai tay bất an mân mê đầu gối. Niệm nói đúng, ông ấy phải thay đổi thôi.
Nhưng mà—
“Bác không thể nào tàn nhẫn được. Họ vừa khóc là bác đã không đành lòng rồi!”
Đại đội trưởng nói ra nỗi khổ của ông ấy.
Đều là đồng hương cùng làng cùng xóm, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, làm sao mà nhẫn tâm được chứ!
Nếu là kẻ thù, ông ấy chắc chắn sẽ tàn nhẫn, tuyệt đối không nương tay!