Bi kịch nhà họ Tề

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 329 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Muốn có việc làm à, được thôi, giao cô gái này cho ta hưởng lạc đi. Ta biết ngươi và cô ta cùng thôn, hơn nữa còn là vị hôn thê cũ của ngươi. Chỉ cần ngươi giao cô ta ra, ngươi có thể tùy ý chọn công việc ở trong Chư Thành. Ta nói lời giữ lời!"
Trên bức ảnh Hà Chí Thắng đưa cho hắn xem, đúng là hình ảnh Đường Niệm Niệm với đôi mắt trong veo, sáng ngời.
Hơn nữa, còn nói muốn dùng Đường Niệm Niệm để đổi lấy một công việc.
Hắn ta nói chuyện với tên khốn này, là vì hy vọng gã nể tình đứa em gái lanh lợi của hắn mà cho hắn một công việc.
Nhưng tên khốn này lại nói...
"Cũng vì đứa em gái của ngươi tuổi còn nhỏ nên lão tử đây mới nhận cô ta vào, nếu không, với loại hàng như cô ta, nếu không phải ngươi chủ động đưa tới cửa, lão tử đây cũng chẳng thèm liếc mắt lấy một cái!"
Sắc mặt Hà Chí Thắng âm trầm khó chịu, khiến Tề Quốc Hoa kinh tởm đến mức buồn nôn. Hắn ta muốn giết chết tên súc sinh này, nhưng hắn không dám.
Hắn ta cũng không có bản lĩnh giết chết Hà Chí Thắng!
Tề Quốc Hoa trở về phòng, hắn ta lấy bức ảnh từ trong ví tiền ra, chính là tấm ảnh Hà Chí Thắng đưa cho hắn xem.
Tay hắn ta nắm chặt tấm ảnh, ánh mắt ngày càng điên cuồng. Người không vì mình, trời tru đất diệt!
Hắn ta nhất định phải trở thành công nhân chính thức, phải trở nên xuất chúng!
Từ sau khi Tề Quốc Xuân trở về, cô ta vẫn luôn không lộ mặt, chỉ nằm trong phòng tĩnh dưỡng. Có người trong thôn tới cửa thăm hỏi, nhưng đều bị bộ dạng như quỷ của Tề Quốc Xuân dọa chạy mất.
"Cũng không còn sống được bao nhiêu ngày nữa, đúng là đáng thương mà!"
Tất cả mọi người đều nói như vậy, vô cùng đồng tình với Tề Quốc Xuân.
Ngày thứ ba Tề Quốc Xuân về nhà, cô ta nhờ người chuyển lời đến Đường Niệm Niệm.
"Quốc Xuân muốn gặp cô!"
"Không gặp, xui xẻo!"
Đường Niệm Niệm quyết đoán cự tuyệt, đã sắp chết rồi mà còn muốn gặp cô, thật phiền phức!
"Đi đi đi, chuyện xui xẻo này của nhà họ Tề cũng đừng có mang tới nhà của ta. Ngươi không chê xui nhưng bà đây thì chê nhé!"
Bà cụ Đường bước ra, gương mặt đen thui, tay cầm chổi đuổi người.
Người cũng sắp chết rồi mà còn không an phận, muốn gặp cháu gái bà, khẳng định không phải là chuyện tốt lành gì!
Tề Quốc Xuân về đến ngày thứ tư, nhà họ Tề xảy ra chuyện lớn.
Sáng hôm đó, người trong thôn đều đi làm, bên nhà máy vớ cũng làm việc hăng say, nhưng lại không thấy người nhà họ Tề tới, cửa lớn cũng đóng chặt. Cho đến giờ cơm trưa, người nhà này vẫn không có chút động tĩnh nào.
Lúc này người dân trong thôn mới cảm thấy không ổn, cho dù không đi làm, nhưng dù sao tới giờ cơm trưa cũng phải nấu ăn chứ. Ống khói nhà họ Tề không có chút động tĩnh nào, hiển nhiên là chưa nấu cơm trưa.
Hơn nữa, nhà họ Tề yên tĩnh bất thường, cảm giác rất không ổn.
Có người đến thông báo cho đại đội trưởng, ông ấy gọi thêm vài người, phá cửa nhà họ Tề rồi xông vào. Vừa đi vừa nhìn, lông mày ông dần nhăn lại.
Người nhà họ Tề nằm ngổn ngang trên mặt đất, khóe miệng cha Tề mẹ Tề đều đang chảy máu, biểu tình vô cùng thống khổ, ánh mắt không thể tin được. Tề Quốc Xuân cũng đang nằm trên mặt đất, mặc dù khóe miệng cũng chảy máu nhưng lại nở nụ cười.
Đại đội trưởng tới dò xét hơi thở, sắc mặt vô cùng khó coi.
Thậm chí ẩn chứa cả cơn tức giận.
Trong phòng còn có Tề Quốc Hoa đang hấp hối.
"Còn thở, mau lấy chút nước tiểu tới!"
Đại đội trưởng dò xét hơi thở ở mũi Tề Quốc Hoa, vui mừng kêu to. Nếu người một nhà này đều chết hết, làm sao ông ấy báo cáo với công xã?
"Đến đây, mau tránh ra!"
Có người cầm một chén nước tiểu chạy tới. Dựa vào biện pháp lão tổ tông truyền lại, người bị trúng độc thì dùng nước tiểu là tốt nhất, có thể cứu mạng.
Có người mở miệng Tề Quốc Hoa ra, đổ toàn bộ nước tiểu vào.
"Ọe..."
Rốt cuộc Tề Quốc Hoa cũng phản ứng, nôn ói toàn bộ ra ngoài. Trong phòng bốc lên mùi thối um trời, những người khác đều không chịu được, phải bịt mũi chạy ra ngoài.