Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 333 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Tịnh Lan gọi cho Chu Tư Nhân, nhưng anh ta không nghe máy, vậy nên cô ta đã gọi điện nhờ chị họ tới. Sau đó mới biết được tình hình hiện tại của Chu Tư Nhân, biết anh ta bị Đường Niệm Niệm đánh.
Hơn nữa, Đường Niệm Niệm làm việc ở nhà máy vớ, địa vị trong Đường Thôn đang lên như diều gặp gió, vì muốn nịnh nọt cô ta mà người trong thôn đều ức hiếp Chu Tư Nhân.
Vậy nên hiện tại Chu Tư Nhân còn khó mà tự bảo vệ mình, hoàn toàn không giúp được cô ta.
Niềm tin bấy lâu nay của Liễu Tịnh Lan lập tức sụp đổ.
Vì sao cô ta sống lại mà vẫn không thắng được Đường Niệm Niệm?
Nếu trời đã định cô ta nhất định phải thua dưới tay Đường Niệm Niệm, vậy cô ta còn cố gắng làm gì?
Niềm tin của Liễu Tịnh Lan sụp đổ, liền vò đã mẻ không sợ rơi, chủ động ve vãn đàn ông. Dù sao cô ta cũng không phản kháng được, thuận theo thì còn có thể sống thoải mái qua ngày.
Vì thế, Liễu Tịnh Lan không từ chối những gã đàn ông tìm đến nữa, đưa tiền hay phiếu lương thực đều được. Dựa vào những thứ những kẻ muốn mua vui này đưa tới, mấy ngày nay quả thật Liễu Tịnh Lan không phải chịu khổ, ngược lại còn thoải mái hơn so với hồi trước.
Không biết từ lúc nào, gã đàn ông kia đã vội vàng đẩy Liễu Tịnh Lan lên giường, chiếc giường tre đơn sơ bắt đầu rung lắc.
Mộng Vân Thường
Kẽo kẹt... Kẽo kẹt...
Tiếng động càng lúc càng lớn truyền ra từ bên trong căn lều.
Đường Niệm Niệm ngồi xổm bên sườn dốc, mặt không chút biểu cảm lắng nghe tiếng động bên trong.
Mười lăm phút sau, tiếng kẽo kẹt ngừng lại.
Gã đàn ông mặc quần vào rồi rời đi, với vẻ mặt thỏa mãn.
"Tịnh Lan, vì sao hiện tại em lại biến thành như thế này?"
Giọng nói không thể tin nổi của Dương Hồng Linh bỗng vang lên. Nãy giờ cô ta vẫn ở đây, có vài thứ bắn lên người cô ta, nhưng cô ta không dám kêu thành tiếng, sợ sẽ gặp phải chuyện như hai đêm trước.
Nghĩ đến mấy đêm gần đây cô ta đều gặp ác mộng, sắc mặt Dương Hồng Linh trắng bệch, nghiến chặt răng.
Em họ gọi điện bảo cô ta đến nông trường, nói rằng có việc tìm cô ta. Vừa hay Dương Hồng Linh cũng muốn tìm Liễu Tịnh Lan để vay tiền nên cô ta mới đến đây.
Kết quả vào ban đêm, khi cô ta vừa chìm vào giấc ngủ, bỗng một cảm giác nặng nề đè lên người khiến cô ta tỉnh giấc. Một gã đàn ông cao lớn thô kệch đang đè trên người cô ta, cởi quần áo của cô ta.
Cô ta muốn phản kháng, nhưng hoàn toàn không phản kháng nổi.
Sự trong trắng của cô ta đã mất hết rồi.
Điều an ủi duy nhất là gã đàn ông kia đưa cho cô ta một đồng, còn nói sẽ đến nữa.
Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Dương Hồng Linh vẫn tiếp tục ở lại. Quả nhiên gã đàn ông kia lại đến, liên tiếp ba đêm, mỗi lần đều để lại một đồng.
Cô ta muốn về nhà họ Tề, nhưng không thể hạ quyết tâm.
Nếu về nhà họ Tề, mỗi ngày chỉ có thể ăn rau xanh luộc, sống khổ cực qua ngày. Ở đây mỗi ngày đều có thức ăn ngon, còn có bữa sáng, lại không cần phải làm việc. Cùng lắm thì chỉ cần chịu đựng buổi tối...
Trong lòng Dương Hồng Linh vô cùng rối bời, mỗi ngày đều tự nhủ mình phải đi, nhưng chân vẫn không thể nhúc nhích.
Liễu Tịnh Lan đã sớm nhìn thấu cô ta, cười lạnh mỉa mai nói: "Nếu chị có khí phách thì đừng có lấy tiền. Ông Chu đưa tiền cho chị, chẳng phải chị nhận rất vui vẻ sao?"
"Chị... Chị là bị ép!"
Sắc mặt Dương Hồng Linh thay đổi hẳn, quanh co biện bạch cho mình.
Cô ta không giống em họ mình.
Em họ là tự nguyện sa ngã, còn cô ta là bị ép buộc.
"Bị ép? Tôi cũng đâu có dùng dây thừng trói chị lại. Lúc nào chị cũng có thể rời đi, hiện tại chị có thể đi, vậy tại sao chị không đi?"
Liễu Tịnh Lan mở cửa, chỉ tay ra bên ngoài, giọng điệu đầy mỉa mai.
Sắc mặt Dương Hồng Linh thay đổi mấy lần, cô ta muốn về, nhưng lại không biết phải nói gì.
Cô ta muốn đi, nhưng tiếc tiền.
Hiện tại cô ta có chút hối hận, không nên gây sự với em họ mới phải.
Ánh mắt Liễu Tịnh Lan càng thêm khinh thường. Cái kiểu đã làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ trinh tiết chính là nói người chị họ này của cô ta.
Cô ta hừ mũi một tiếng, đóng cửa lại, không nhắc đến chuyện rời đi nữa.
Dương Hồng Linh nhẹ nhõm thở phào, chủ động lấy lòng nói: "Để chị đi nấu cơm."
Bọn họ dậy muộn, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn.