Đường Ngũ Cân Tiền Mất Tật Mang

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 334 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liễu Tịnh Lan đờ đẫn, không nói lời nào. Dương Hồng Linh tưởng cô ta đã đồng ý, liền nhanh nhẹn xuống giường, rửa mặt xong thì ra ngoài nấu mì, còn chiên ba quả trứng gà, cô ta ăn một quả, Liễu Tịnh Lan hai quả.
Mấy món ăn này đều do đám đàn ông kia mang tới, sống thế này còn thoải mái hơn lúc ở với đám đàn ông trí thức kia nhiều.
Liễu Tịnh Lan hiện lên vẻ mặt châm biếm, nếu không phải con ngốc này còn có chút tác dụng, cô ta đã sớm đuổi đi rồi.
Giữ lại còn có thể giúp cô ta làm việc, với lại có thể chia sẻ vài gã đàn ông với cô ta.
Đường Niệm Niệm ngồi bên sườn núi hơi thất vọng, chỉ vậy là xong rồi sao?
Lão Chu và lão Hà mà đám đàn bà kia nhắc tới đâu rồi?
Cô còn tưởng có thể xem được song long đại chiến chứ.
Thật chán chết!
Đường Niệm Niệm đứng dậy, nhẹ nhàng đấm bóp chân vì ngồi xổm lâu quá nên hơi tê. Bên này đã nghe ngóng chuyện của Liễu Tịnh Lan xong, cô còn phải đến thăm Đường Ngũ Cân và Mắt Kính Nhỏ của tỷ ấy xem sao.
Cửa lều của Đường Ngũ Cân đang đóng chặt, cô ta và Hà Quốc Khánh đang nằm trên giường.
"Quốc Khánh, em đau bụng quá, anh mau đi gọi người lái xe ba gác đến đây, đưa em tới trạm y tế đi!"
Sắc mặt Đường Ngũ Cân trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Mấy ngày trước khi đi gánh đất, bụng cô ta đã âm ỉ đau, trên quần lót còn dính một vệt máu, nhưng cô ta chỉ nghĩ mình đến ngày nên không để ý mấy.
Nhưng đêm qua bụng cô ta càng ngày càng đau, cảm giác bụng dưới đau thắt lại, không giống như đến kỳ kinh nguyệt. Đường Ngũ Cân thật sự không chịu nổi nữa nên muốn đến trạm y tế kiểm tra xem sao.
Mấy ngày trước vừa mới lãnh lương, cô ta mua một ít đồ dùng hằng ngày, chỉ còn dư mười lăm đồng, cất giấu trong rương.
Hà Quốc Khánh vẫn không nhúc nhích, nằm đó như một xác chết.
Đường Ngũ Cân lại gọi vài tiếng, lúc này anh ta mới có chút phản ứng, cực kỳ không kiên nhẫn đáp: "Nhịn được thì nhịn đi, trạm y tế cách đây tới mười dặm, anh không muốn đi!"
Chỉ là một ả đàn bà nông thôn thôi mà, đau thì chịu đựng một chút là được rồi, thật sự coi mình là người quan trọng sao.
Hà Quốc Khánh trở mình, quay lưng về phía Đường Ngũ Cân, không nói thêm lời nào.
Đường Ngũ Cân vừa tức vừa đau lòng, niềm tin mà cô ta luôn giữ vững bấy lâu nay cũng có chút lung lay.
Cô ta thật sự đã làm sai rồi sao?
Mộng Vân Thường
Sẽ không, cô ta nhất định sẽ hạnh phúc, chỉ là do Quốc Khánh quá mệt mỏi nên giọng điệu mới lạnh lùng như vậy, cô ta phải thông cảm cho Quốc Khánh.
Đường Ngũ Cân hung hăng tự tẩy não, niềm tin lại trở nên kiên định. Cô ta không gọi Hà Quốc Khánh nữa, chỉ cố nén cơn đau mà bước xuống giường. Những việc bình thường cô ta có thể làm dễ dàng, bây giờ phải mất hơn mười phút mới xong, hơn nữa còn đau đến mức đầu đổ đầy mồ hôi.
Hà Quốc Khánh nằm trên giường như đã chết, ngay cả mắt cũng không thèm mở. Thậm chí anh ta còn trở mình, úp mặt vào tường.
Đường Ngũ Cân định tự mình đi tới trạm y tế, nhưng bụng lại đau đến mức không chịu nổi, cô ta phải đi tìm thầy thuốc để bốc thuốc.
Cô ta khó khăn mở chiếc rương ra, tay sờ vào chiếc túi giấu ở dưới, bên trong là toàn bộ gia sản trong nhà, mười lăm đồng tiền.
Chạm vào chiếc túi, Đường Ngũ Cân mở túi ra. Vì đau nên tay cô ta không ngừng run rẩy, phải tốn rất nhiều sức mới có thể tháo bỏ nút thắt, nhưng mười lăm đồng tiền bên trong lại biến mất không thấy đâu.
Đường Ngũ Cân sốt ruột đến mức quên cả cơn đau, cô ta lục hết đồ trong rương ra, cầm mấy bộ quần áo lên giũ vài lần nhưng vẫn không thấy mười lăm đồng tiền đâu.
"Tiền đâu, đi đâu rồi? Rõ ràng túi tiền vẫn còn nguyên, rốt cuộc tiền đi đâu rồi?"
Đường Ngũ Cân sốt ruột đến mức nói năng lộn xộn, cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục tìm trong đống quần áo, lục lọi hết nhưng vẫn không tìm thấy tiền. Cô ta kinh hoàng sốt ruột nên không để ý thấy Hà Quốc Khánh đang nằm trên giường có chút chột dạ, mí mắt còn giật giật vài cái.
"Quốc Khánh, có phải anh đã lấy tiền trong rương của tôi không?"
Cuối cùng Đường Ngũ Cân cũng tỉnh táo lại. Hôm đó cô ta cất rất kỹ, hơn nữa còn thắt nút lại, trên chiếc túi không có dấu vết chuột cắn, hiển nhiên là bị người lấy trộm.
Trong nhà ngoài cô ta ra thì cũng chỉ còn Hà Quốc Khánh.
Đường Ngũ Cân cắn chặt răng, mười lăm đồng tiền này đã bay đi đâu, cô ta có thể đoán ra.
Chắc chắn là dùng để đi tìm ả đĩ Liễu Tịnh Lan không biết xấu hổ kia rồi!