Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Cái chết của Ngũ Cân
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 351 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Choang”
Trong phòng bếp vang lên tiếng sứ nứt, Từ Kim Phượng vội vã lao ra, túm lấy đại đội trưởng, hỏi: “Con bé Ngũ Cân bị làm sao?”
“Ngũ Cân đã chết rồi. Con bé đã chém chết ba người, gồm Mắt Kính Nhỏ, Liễu Tịnh Lan và Dương Hồng Linh, sau đó tự cắt cổ. Công an đã đưa thi thể đi hỏa táng và đang thông báo cho người nhà đến nhận tro cốt.”
Đại đội trưởng thở dài, thuật lại toàn bộ sự việc.
Từ Kim Phượng lập tức tái mặt, cơ thể lảo đảo về phía sau, Đường Mãn Kim vội đỡ lấy bà.
Động tác của Đường Niệm Niệm rất nhanh, cô đến ngăn kéo lấy thuốc, đút hai viên cho Từ Kim Phượng.
Từ Kim Phượng khẽ rên rỉ vài tiếng, cuối cùng cũng dịu lại, tựa vào lòng ngực Đường Mãn Kim mà khóc.
“Con bé Ngũ Cân thật hồ đồ, sao lại đi tới ngõ cụt chứ... Em cũng đã nhờ bà mối Mã tìm người cho con bé xem mắt, sao con bé lại ra nông nỗi này!”
Từ Kim Phượng đau lòng tới mức khó thở, bà ấy thật sự đã đi tìm bà mối Mã, muốn tìm một người đàn ông lớn tuổi phúc hậu có đức hạnh tốt, góa vợ cũng được, chỉ cần đối xử tốt với con gái bà ấy là được.
Hiện tại lại âm dương cách biệt, cho dù con gái không nghe lời, còn làm bà ấy buồn lòng thất vọng, nhưng dù sao cũng là máu mủ ruột thịt.
Môi Từ Kim Phượng tái lại, dùng sức đè ngực, đau đớn giống như bị xẻo mất một miếng thịt lớn.
Vẻ mặt của Đường Mãn Kim cũng rất đau thương, hai mắt đỏ bừng.
Cửu Cân có chút bàng hoàng, đến tận hiện tại vẫn chưa phản ứng lại được, người chị cả ngốc nghếch thật sự chết rồi sao?
Mặc dù cô bé ghét chị cả, nhưng cũng không tới mức muốn chị cả chết.
Trong nhà vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng khóc của Từ Kim Phượng.
Qua hồi lâu sau, bà cụ Đường mới lên tiếng: “Đừng than khóc nữa, bây giờ đi tới nông trường!”
Trong lòng bà cụ Đường cũng không tránh khỏi đau lòng, bà ấy không ngờ đứa cháu gái ngu ngốc kia lại chọn con đường chết. Bà ấy có biết chuyện Từ Kim Phượng đi tìm bà mối Mã, bà ấy cũng đồng ý.
Tìm một người đàn ông lớn tuổi phúc hậu cho Đường Ngũ Cân, tương lai không cần giàu sang phú quý, bình yên mà sống là được rồi.
Nào ngờ con nhỏ ngu ngốc này lại chui vào sừng trâu không rút ra được, nhất quyết đi tới con đường chết.
Mỗi một lần đứa cháu gái ngu ngốc này lựa chọn, đều chọn vào ngõ cụt.
Đều là số mà!
Bà cụ Đường cũng không đau lòng quá lâu, bà ấy đã trải qua chiến tranh và nạn đói, người thân bên cạnh chết rất nhiều, sớm đã luyện được trái tim sắt đá.
Con người đều có số phận riêng, chết thì cũng đã chết, người còn sống vẫn phải sống.
“Cháu còn phải đi thông báo cho Tề Quốc Hoa.”
Đại đội trưởng còn định tới nhà họ Tề, để Tề Quốc Hoa nhận tro cốt của Dương Hồng Linh, còn tro cốt của Liễu Tịnh Lan, phía công an sẽ thông báo cho người nhà họ Liễu ở Bắc Kinh tới nhận, không cần đại đội trưởng lo.
Bà cụ Đường giục mọi người lên đường, đại đội trưởng dẫn lối đi tới nông trường.
“Bà ơi cháu cũng đi.”
Đường Niệm Niệm muốn đi xem.
“Con nít con nôi đi làm gì, ở nhà đợi!”
Bà cụ Đường trừng mắt, đã chết bốn người rồi, nông trường bây giờ chắc chắn xui tận trời, trẻ nhỏ dương khí yếu, không chịu nổi.
Đại đội trưởng nhanh chóng quay về, rầu rĩ nói: “Tề Quốc Hoa không có ở nhà, cũng không thấy đi làm, mấy ngày qua không biết làm gì!”
Mấy ngày liên tiếp không làm nông, trong nhà cũng không có ai, nhà cửa cũng âm u, đại đội trưởng đứng ở cạnh cửa một lúc, cũng có cảm giác xương cốt muốn đông cứng lại.
Ông ấy không dám ở lại lâu, kêu vài tiếng không có ai phản hồi thì rời đi ngay.
Đường Niệm Niệm nghe thấy vậy, cô nhớ rõ mấy ngày trước có thấy Tề Quốc Hoa khập khiễng đi vào thành, bây giờ vẫn chưa trở về sao?
Chẳng lẽ hắn ta có âm mưu gì sao?
Bà cụ Đường cùng mọi người lên đường, đại đội trưởng dẫn đường, đi tới nông trường.
Tuyên Trân Châu cũng tới nhà máy vớ làm việc, trong nhà lập tức trở nên quạnh quẽ, chỉ còn lại hai người Đường Niệm Niệm và Đường Cửu Cân.
“Chị hai ơi, chị cả thật sự đã chết rồi sao?”
Cô nhóc đi tới, dựa lên người Đường Niệm Niệm, qua một lúc lâu sau mới ngẩng đầu.
“Ừm, chết rồi.”
Đường Niệm Niệm gật đầu, không nói những lời vô nghĩa như biến thành ngôi sao, hay đi tới một nơi rất xa để gạt trẻ nhỏ.
Chết chính là chết, không có gì phải dỗ dành.