Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Chương 378: Đánh chửi trước cửa
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 378 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bây giờ là chạng vạng tối, các nhà đều đang nấu cơm, Tề Quốc Tú ôm hũ tro cốt, đứng trước cửa nhà họ Đường mà chửi ầm lên.
Tiếng mắng chửi của cô ta rất nhanh đã thu hút một đám đông, họ nhanh chóng vây quanh thành mấy vòng, còn có người bưng theo bát cơm, vừa ăn vừa xem trò vui.
“Có chuyện gì vậy? Con bé Niệm hại chết Tề Quốc Hoa? Không phải nói là bị chó cắn chết sao?”
“Nghe Tề Quốc Tú nói toàn chuyện vớ vẩn, cảnh sát bên đó đều nói, là do chó cắn chết, không liên quan gì đến con bé Niệm!”
Mọi người vô cùng tỉnh táo, họ chỉ tin lời cảnh sát, còn những lời Tề Quốc Tú nói thì hoàn toàn không đáng tin.
Hơn nữa, Đường Niệm Niệm mở nhà máy vớ, dẫn dắt họ đi theo con đường làm giàu, là đại công thần của Đường Thôn, Tề Quốc Tú là con gái đã gả đi, thì đáng là gì chứ!
Đường Niệm Niệm không có nhà, cô vẫn còn ở huyện thành chưa quay về.
Nhưng không sao, bà cụ Đường có ở nhà.
Bà cụ Đường đang nhóm lửa, nghe thấy tiếng chửi, lập tức chộp lấy cái kẹp gắp than rồi bước ra, Từ Kim Phượng và Tuyên Trân Châu đi theo sau, còn có cả Đường Mãn Kim và Cửu Cân.
Đường Mãn Đồng đang đi công tác bên ngoài, đã mấy ngày chưa về.
“Cô cứ việc nói thêm đi, cái thứ bệnh hoạn Tề Quốc Hoa, đầu lở chân loét nên mới bị chó theo cắn, cảnh sát cũng nói là chó cắn, có liên quan gì tới Niệm Niệm nhà tôi? Tề Quốc Tú cô muốn lừa tiền thì cũng phải tự xem mình có bao nhiêu cân lượng, bà đây không sợ cô đâu!”
Bà cụ Đường vô cùng chính nghĩa, khí thế bức người, mặc dù không cao bằng Tề Quốc Tú, nhưng một mình bà ấy cũng đủ áp đảo cô ta.
“Chính Đường Niệm Niệm hại chết Quốc Hoa, tôi đã nghe thấy rồi, cả nhà mấy người đều mất hết lương tâm, sẽ chết không được yên lành, trời đánh năm trận thiên lôi!”
Tề Quốc Tú vô cùng bi thương, lá gan cũng lớn, dám mắng chửi bà cụ Đường.
Trong nhà chỉ còn lại một mình cô ta, cô ta nhất định phải lấy lại công bằng cho em trai, khiến nhà họ Đường trả giá đắt!
Ít nhất họ phải bồi thường hai trăm đồng!
“Trời có đánh sấm xuống thì cũng đánh trúng cái loại xui xẻo như cô, rốt cuộc là nhà ai mất hết lương tâm hả, cái tên Tề Quốc Hoa chết mà không biết xấu hổ, chỉ là một đôi giày rách, còn dám hại con bé Niệm nhà tôi, ông trời đã nhìn xuống rồi nên mới phái hai con chó đến cắn chết cái tên đó, nếu bà đây có ở đó, sẽ rải vài hạt muối, sau đó rải thêm mấy cân bột ớt!”
Bà cụ Đường nhảy dựng lên mắng to, không thèm nghỉ lấy hơi, một chữ cũng không cho Tề Quốc Tú có cơ hội nói ra, cái kẹp gắp than trong tay thỉnh thoảng còn chọc về phía cô ta.
Tề Quốc Tú sợ bị chọc trúng, bất ngờ lùi về sau, không cẩn thận đụng phải cục đá, ngã phịch xuống đất, hũ tro cốt trong tay cũng rớt xuống, bột xám trắng rơi đầy trên mặt đất.
“Hừ… xương cốt người chết mà cũng dám hắt qua nhà tôi, Tề Quốc Tú cái đồ xúi quẩy, táng tận lương tâm này, cô mới là đứa đầu lở chân loét, cả đời cũng không ăn đủ ba bữa, chết không yên lành, chết rồi ngay cả vách quan tài cũng không mua nổi…”
Bà cụ Đường mắng cô ta xui xẻo, sau đó tuôn một tràng không ngừng nghỉ, mắng Tề Quốc Tú đến mức trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Sau cùng vẫn là chồng của Tề Quốc Tú vội vàng nhặt hết tro cốt trên mặt đất, đã bị trộn lẫn với bùn đất, qua loa cất vào trong hộp, sau đó kéo Tề Quốc Tú rời đi.
Ngay cả bà cụ nhà họ Đường cũng hung hăng đến vậy, anh ta không thể trêu chọc, cũng không dám trêu chọc.
“Quốc Hoa, em chết oan uổng quá mà!”
“Ông trời ơi mở mắt ra một chút đi mà, người chết rồi cũng bị bắt nạt, sao ông còn chưa mở mắt!”
Tiếng khóc của Tề Quốc Tú xa xa truyền tới.
Bà cụ Đường đen mặt, chạy ra ngoài cửa nhà, mắng vọng theo hướng bọn họ rời đi: “Ông trời thử mở to mắt xem nào, để cả nhà mấy người đều chết hết, nhưng cô phải sống cho thật tốt, nếu không người nhà họ Tề ở dưới sẽ không có ai để mà nhớ nhung đấy!”
Bà cụ vốn định nói, ngay cả người để đốt tiền vàng vào ngày mười lăm cũng không có, nhưng trong đầu óc bà ấy chợt lóe lên, phản ứng kịp, miệng cũng sửa lại.
Bây giờ không còn đốt vàng mã nữa, sẽ bị nói là phong kiến mê tín, bà ấy không thể để người ta bắt được điểm yếu.
Tề Quốc Tú bị mắng đến mặt mày trắng bệch, suýt chút nữa ngất xỉu, cô ta ôm hũ tro cốt thật chặt, ánh mắt đầy hận thù, cô ta muốn cả nhà họ Đường phải chết hết, không còn một ai!
Đáng tiếc ông trời lại không chịu mở mắt!