Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 397 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Niệm Niệm nghe rõ mồn một, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm biếm. Lời đồn này, tám chín phần là do Tề Quốc Tú tung ra.
Người nhà họ Tề đã chết hết, chỉ còn mỗi Tề Quốc Tú. Chỉ có cô ta mới đứng ra bênh vực cho gia đình mình và hắt nước bẩn vào cô.
Vốn dĩ cô còn định tha cho Tề Quốc Tú một con đường sống, nhưng nếu con khốn này đã không biết an phận, vậy đừng trách cô ra tay tàn nhẫn!
Còn về mấy bà tám kia, tội chết có thể tha, tội sống khó thoát!
Đường Niệm Niệm nhanh chóng nghĩ ra cách trêu đùa mấy người phụ nữ này. Nếu bọn họ đã nói cô là hồ ly tinh lăng nhăng với nhiều người, vậy cô sẽ chiều theo ý mấy bà tám đó.
Cô bước nhanh vài bước, lao vào rừng trúc. Mấy bà tám kia còn chưa kịp phản ứng đã bị cô đánh cho bất tỉnh.
“Một, hai, ba, bốn, năm lên núi bắt lão hổ, lão hổ không có ở nhà, sẽ bị đánh đòn...”
Đường Niệm Niệm lướt qua năm người nhiều chuyện, cuối cùng để mắt đến một người, trắng trẻo, béo tốt, vừa nhìn đã thấy là kẻ nhiều chuyện.
“Chọn bà, ý trời đã định, bắt bà trước vậy!”
Đường Niệm Niệm cười lạnh, một tay túm lấy bà béo, thuần thục lột quần áo trên người bà ta ra.
Nhưng cô vẫn nương nhẹ tay, để lại đồ lót cho bà béo. Cô cũng lột quần áo của bốn người còn lại. Năm bà nhiều chuyện chỉ mặc đồ lót, nằm bất tỉnh dưới đất như cá khô.
Đường Niệm Niệm cầm quần áo ném bừa xuống đất, toàn bộ măng hổ gầm do những người phụ nữ này nhổ đều ném hết vào không gian riêng của mình. Còn có vài cái sọt, cũng không nên lãng phí.
Sau đó, cô lái xe đến thôn Lạc Hà. Trên ruộng có mười mấy người đang làm việc. Cô đứng ở phía xa, hét to: “Trong rừng trúc có người ngoại tình tập thể!”
Những người đang làm việc vừa nghe đến chuyện ngoại tình, hai mắt lập tức sáng rực lên, ném cuốc chạy đi, bất kể người vừa nói là ai.
Đường Niệm Niệm cười, lái xe chạy đi, lánh vào rừng trúc, đứng từ phía xa xem kịch vui.
Một đám người chạy tới, tiến thẳng vào rừng trúc, nhìn thấy năm người phụ nữ nằm trần truồng dưới đất. Hai mắt của mấy ông đàn ông sáng rực lên, tròng mắt không muốn rời đi, nhìn chằm chằm bọn họ.
“Nhìn cái gì mà nhìn, xoay người sang chỗ khác!”
Có người đàn ông là chồng của một trong số mấy người phụ nữ nằm dưới đất, đột nhiên cảm thấy đầu đau nhói, bị cắm vô số cái sừng.
Năm người đàn bà nhiều chuyện dưới đất nhanh chóng tỉnh dậy dưới cái nhìn chăm chú của đám đông. Toàn thân họ lạnh toát, nhanh chóng nhận ra tình cảnh, sợ tới mức thét chói tai, sau đó khóc lớn, đều tự tìm người đàn ông nhà mình kể khổ, khẳng định mình trong sạch.
Nhưng dù bọn họ có trong sạch thì việc bị mấy người đàn ông trong thôn nhìn thấy hết cơ thể cũng là sự thật. Mặt mày những người đàn ông của họ xanh mét, ánh mắt vô cùng đáng sợ, hiển nhiên sau này cuộc sống của họ sẽ không yên ổn.
Đường Niệm Niệm đứng ven đường đã xem đủ kịch vui, cô vỗ tay, tâm trạng vô cùng sảng khoái, chậm rãi lái xe trở về Đường Thôn.
Tính cô chính là có thù tất báo như vậy, cái gì mà quân tử báo thù mười năm chưa muộn, cô không tin.
Qua mười ngày thôi là cô đã khó chịu, huống chi là mười năm.
Chỉ cần có đủ thời cơ và thực lực, để qua đêm cũng không chịu được, cô phải báo thù ngay lập tức.
Lùi một bước, tuyến nhũ tăng lên,
Nhịn một lúc, u xơ buồng trứng,
Nhường một bước, nhồi máu cơ tim!
Không lùi, không nhượng bộ, không thương xót, đây là nguyên tắc của cô!
Còn về năm người đàn bà nhiều chuyện kia, sau này có sống khổ hay không, Đường Niệm Niệm cũng mặc kệ. Trước đây họ đều là kẻ hèn hạ, có khổ cũng là do bọn họ tự chuốc họa vào thân.
Hơn mười phút sau, Đường Niệm Niệm xuất hiện trước cổng Đường Thôn. Hiện tại đã gần tới giờ cơm trưa, hầu như ai cũng đã tan ca, rất nhiều nhà dân đã có khói bếp bốc lên.
Trên con đường nhỏ trong thôn, ngoại trừ mấy đứa nhỏ đang chơi đùa thì không có mấy người lớn.
“Chị hai, có người nói bậy về chị!” Một cậu trai chảy nước mũi chạy tới, bí mật báo tin.
Có mấy đứa nhóc cũng chạy tới, nháo nhào mách. Những lời đồn thổi này cũng giống như của năm bà tám kia, hơn nữa mấy đứa nhóc còn nói rõ cả tên họ của mấy người đã nói xấu.
Có tổng cộng mười ba người, đều là những người đã từng bỏ đá xuống giếng nhà họ Đường trước đây.