Bà cụ Đường náo loạn, dân làng đòi tiền

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Bà cụ Đường náo loạn, dân làng đòi tiền

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 453 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Chương Trình đành phải sai người đi tìm Đường Niệm Niệm, nhưng người được dẫn đến lại là bà cụ Đường.
“Cảm ơn lãnh đạo đã chiếu cố đến cháu gái tôi, nhưng con bé đó bùn nhão không trát nổi tường, cơ thể quá yếu, tối qua không đắp chăn, trước đó lại bị sốt, đến cả cha mẹ cũng không còn nhận ra, thật đáng thương quá, haizz!”
Bà cụ Đường thở ngắn than dài, rồi tự tiến cử bản thân: “Con bé đó không có phúc, tiền dâng đến miệng mà còn không biết kiếm, lãnh đạo, ông thấy bà cụ như tôi thì sao? Tôi được gả đến đây đã bốn năm mươi năm, còn quen thuộc ngọn núi này hơn cả cháu gái mình.”
Ông cụ Chu biến sắc, cười như không cười hỏi: “Ngã bệnh thật sao?”
“Ngã bệnh làm sao mà giả vờ được chứ, lãnh đạo ông thật biết cách đùa giỡn, người trong thôn đều biết, con bé Niệm nhà tôi từ nhỏ cơ thể đã yếu ớt, rất hay ốm đau, haizz, có trách thì trách người lớn trong nhà chúng tôi không có bản lĩnh, con bé Niệm sinh vào năm 59, lúc mẹ nó mang thai nó, đến một chút cơm khô cũng không có mà ăn, con dâu tôi đói đến nỗi da bọc xương, lúc con bé Niệm sinh ra còn nhỏ bé hơn cả con chuột, cũng không có sức để khóc, chỉ kêu hừ hừ như mèo con mới đẻ, nghiệt ngã thay, chúng tôi cứ ngỡ là sẽ không nuôi nổi, nhưng mạng con bé này lớn, cứ thế mà lớn lên tàng tàng, dù vậy, cơ thể vẫn rất yếu.”
Bà cụ Đường nói luyên thuyên không ngừng, nhắc tới lúc Đường Niệm Niệm ra đời, nhắc đến nạn đói, rồi lại nhắc đến cuộc sống tốt đẹp hiện tại, tiếp tục ca ngợi chính sách của cấp trên và các vị lãnh đạo, nói một thôi một hồi, cuối cùng còn hỏi: “Lãnh đạo, con bé đó không thể dùng được đâu, hay cứ để tôi làm cho, một ngày cho bao nhiêu tiền lương? Tôi chắc chắn sẽ có ích hơn con bé kia nhiều!”
Mặt ông cụ Chu sa sầm như nước, trong tai ông ta ong ong, toàn là tiếng lải nhải của bà cụ.
Lần đầu tiên ông ta gặp phải một bà cụ nói luyên thuyên nhiều đến thế, miệng như được gắn động cơ, nói không ngừng nghỉ, nói đến mức khiến đầu óc ông ta cũng đau nhức.
“Bà lão như bà đến đây hóng chuyện làm gì, về nhà đi!”
Cán bộ công xã vội vàng ngắt lời bà cụ Đường, nếu cứ để bà ấy nói nữa thì chắc trời cũng tối mất.
“Không phải các anh gọi tôi đến sao? Tôi đang băm rau dền, mới băm được một nửa thì các anh đã gọi tôi đến, thật là buồn cười, cứ như thể tôi thích đến đây lắm vậy, việc nhà còn làm không xuể, đúng rồi, tiền lương ngày hôm qua thì khi nào phát đây? Nhà tôi có tới bốn người đến làm, được tới tám đồng lận đấy!”
Bà cụ Đường lập tức sa sầm mặt, bà ấy cũng không sợ cán bộ, bà ấy là dòng dõi chính thống, gốc gác trong sạch, danh tiếng thanh bạch, chồng bà ấy còn từng đánh bọn tiểu quỷ tử nữa cơ, bà ấy sợ gì chứ!
“Đúng thế, khi nào mới tổng kết tiền lương đây, đã qua một ngày rồi đấy, các người là lãnh đạo lớn, sẽ không quỵt nợ đâu chứ nhỉ!”
Những người khác trong thôn như ong vỡ tổ, năm mồm mười miệng hỏi dồn.
Có thể thấy rõ sắc mặt ông cụ Chu đang tối sầm lại, cháu trai của ông ta vừa mới chết, mấy người này đã vội vàng đòi tiền lương, hoàn toàn không thông cảm cho nỗi đau mất cháu của ông ta.
Chẳng trách người ta hay nói nơi khỉ ho cò gáy sẽ sinh ra những kẻ dân đen, quả nhiên không sai!
“Đường Mãn Sơn!”
Cán bộ công xã vừa tức giận vừa sợ hãi, lớn tiếng gọi đại đội trưởng, muốn gọi ông ấy ra mặt can ngăn, nhưng đợi mãi không thấy, đại đội trưởng biết đã biến đi đâu mất rồi.
Tâm tình của người dân trong thôn càng trở nên kích động hơn.
“Chồng tôi còn làm tăng ca, các người đừng hòng trốn nợ!”
“Trước kia địa chủ Tuyên cũng không quỵt nợ đâu!”
“Các người là cán bộ ở Bắc Kinh, không thể nào lại hung hăng hơn cả địa chủ Tuyên được!”
Giọng nói của người dân trong thôn càng ngày càng lớn, ông cụ Chu vẫn không tỏ thái độ gì, bọn họ nghĩ ông ta muốn quỵt nợ, nếu không phải kiêng nể đối phương là lãnh đạo, bọn họ đã sớm vung nắm đấm.
Đại đội trưởng như mèo núp trong lùm cây, cúi rất thấp, cố gắng hết sức để giảm bớt sự tồn tại của mình, mấy chuyện lôi thôi này ông ấy không nên dính dáng vào.
“Lát nữa xuống núi tôi sẽ phát tiền, lão Chu này nhất định sẽ không quỵt nợ!”
Cuối cùng ông cụ Chu cũng lên tiếng, ông ta cắn chặt răng, sắc mặt tối sầm.
Ông ta ghi nhớ mấy tên dân đen này, chờ đến khi ông ta tìm được kho báu, sẽ tìm cách trừng trị bọn chúng.