Chương 524

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 524 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa giờ sau, bác sĩ bước ra thông báo Chu Tư Khiết đã qua đời.
Y tá đẩy Chu Tư Khiết ra ngoài, thi thể đã được phủ tấm vải trắng. Minh Chấn Hưng vén một góc lên nhìn thấy gương mặt trắng bệch của cô ta thì khẽ thở dài.
Minh Chấn Hưng quay trở về quân khu liền gọi điện báo cáo cho ông cụ Chu.
“Cựu lãnh đạo, ngài nhất định phải vững vàng hơn. Tư Khiết… khi cô ta ra ngoài chơi đã vô tình ăn phải hoa trúc đào độc, dẫn đến tử vong!” Minh Chấn Hưng nói một hơi xong liền đưa ống nghe ra xa, sợ tiếng gào thét của ông cụ Chu làm vỡ màng nhĩ.
Thế nhưng đầu dây bên kia im lặng lạ thường, bởi vì ông cụ Chu đã thổ huyết rồi ngất đi.
Ông cụ Chu hết lần này đến lần khác chịu đả kích, cuối cùng cũng không thể gượng dậy nổi nữa.
“Cựu lãnh đạo, xin người bớt đau buồn!”
Minh Chấn Hưng an ủi, nhưng bên kia điện thoại lại truyền đến giọng của cấp dưới Chu Hồng Xương: “Lãnh đạo đang không khỏe, lát nữa hãy gọi lại.”
“Được, mong cậu chăm sóc tốt cho lãnh đạo, ai da!” Giọng điệu của Minh Chấn Hưng vô cùng chân thành, nhưng sau khi cúp điện thoại thì khóe miệng ông ấy lại nhếch lên, còn thở dài thườn thượt, dùng giọng Thượng Hải the thé nói: “Tự mình gây nghiệp!”
Minh Chấn Hưng thả lỏng tâm trạng, ông ấy châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi nhả khói ra.
Hút xong điếu thuốc thì điện thoại reo, là Chu Hồng Xương gọi tới.
“Cậu nói rõ hơn đi, sao Tư Khiết lại ăn phải hoa trúc đào hả? Con bé ra ngoài cùng với ai? Lúc xảy ra chuyện bên cạnh có những ai hả?” Giọng Chu Hồng Xương khản đặc, vài câu ngắn ngủi nhưng phải ngắt quãng mấy lần, tiếng ho khan không ngừng vang lên bên tai.
Trong lòng Minh Chấn Hưng không khỏi cảm thấy khó chịu, ông ấy từng thật lòng kính trọng Chu Hồng Xương, nhưng mấy năm nay Chu Hồng Xương càng ngày càng làm việc ngang ngược, khoa trương, có lẽ đây mới là bản tính thật của Chu Hồng Xương chăng?
Khoảng thời gian khó khăn khi trước, Chu Hồng Xương chỉ đè nén bản tính thật, ngụy trang khá tốt, còn bây giờ tuổi đã cao lại có địa vị lớn, những kẻ nịnh bợ xung quanh tâng bốc đến mức ông ta quên hết tất cả, đánh mất cái tâm ban đầu.
“Một mình Tư Khiết ra ngoài, chuyện xảy ra ở công viên bên đường. Khi đó bên cạnh không có ai cả, là người qua đường tốt bụng đưa đến bệnh viện. Cựu lãnh đạo, tại tôi không nhắc nhở Tư Khiết, tuy hoa trúc đào đẹp nhưng có độc, than ôi!” Minh Chấn Hưng tự nhận lỗi trước, tránh để Chu Hồng Xương có cớ soi mói bắt bẻ.
Quả nhiên Chu Hồng Xương định bắt bẻ, nhưng chưa kịp mở lời đã nghẹn lại. Trong lòng buồn bực đến phát điên, cơn giận ngút trời không có chỗ trút.
Chu Tư Khiết là đứa cháu gái ông ta khá coi trọng, vốn định chọn một người con của cán bộ cao cấp, môn đăng hộ đối để gả đi. Nhưng với tình hình hiện tại của Chu gia, người ngoài đều đang cười chê, con trai của gia đình có thế lực tốt chắc chắn sẽ không cưới Tư Khiết, còn người gia thế kém thì ông ta lại không để mắt tới.
Vả lại ông cụ Chu không cam tâm, ông ta từ một đứa bé chăn bò mà từng bước đạt được vị trí như ngày hôm nay, những nỗ lực, mồ hôi và máu mà ông ta đã đổ ra, chỉ có bản thân ông ta mới hiểu. Bảo ông ta buông bỏ tất cả những gì đang nắm giữ là điều không thể.
Tuy Thẩm Kiêu đã hại Tư Lượng, nhưng quả thực thằng nhóc này có bản lĩnh. Nếu có thể làm cháu rể ông ta, tận tâm cống hiến cho Chu gia, thì ông ta bằng lòng tha thứ cho thằng nhóc này.
Hơn nữa, ông ta nghe ngóng được Thẩm Kiêu đang yêu đương với tiện nhân Đường Niệm Niệm kia, một thanh niên xuất sắc như vậy không thể để Đường Niệm Niệm chiếm giữ.
Chu Hồng Xương vẫn tin tưởng vào cháu gái mình, nàng tài sắc vẹn toàn, thông minh lanh lợi, lại có gia thế Chu gia hậu thuẫn. Chỉ cần Thẩm Kiêu không ngu ngốc, chắc chắn sẽ chọn Tư Khiết. Nhưng ông ta không ngờ rằng, cháu gái vừa ra trận đã bỏ mạng, chưa kịp giành chiến thắng.
“Phụt”, Chu Hồng Xương tức giận xộc lên tim, phun ra một ngụm máu đen. Ông ta vội dùng khăn tay bịt lại, giờ phút này ông ta cảm nhận được sự bất lực tột cùng, lẽ nào trời xanh thật sự muốn diệt vong Chu gia sao?
“Chấn Hưng, có phải Đường Niệm Niệm đang ở Thượng Hải không?” Chu Hồng Xương trầm giọng hỏi.
Ông ta có một loại trực giác mách bảo rằng tiện nhân này không thể thoát khỏi liên can đến cái chết của cháu gái ông ta.