Chương 525

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 525 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tim Minh Chấn Hưng đập thình thịch, vội vàng đáp: “Đường Niệm Niệm đến Thượng Hải rồi ư? Tôi không hề hay biết gì!”
“Chấn Hưng, cậu lừa tôi!” Giọng Chu Hồng Xương trở nên đầy đe dọa.
“Tôi lừa ngài làm gì chứ, tôi từng gặp cô Đường Niệm Niệm này một lần, thật sự không thân thiết, sao tự dưng ngài lại hỏi về cô ấy vậy?” Minh Chấn Hưng cười khan vài tiếng, rồi lại cười ha ha nhưng trong lòng thì như đánh trống.
Chẳng lẽ cái chết của Chu Tư Khiết thật sự có liên quan đến Đường Niệm Niệm?
Còn cả chuyện Chu Tư Nhân phát điên, cái chết của Chu Tư Minh, có phải cũng liên quan đến cô gái này hay không?
Trong lòng Minh Chấn Hưng căng thẳng, càng nghĩ càng cảm thấy Đường Niệm Niệm có khả năng bị tình nghi rất lớn. Lúc Chu Tư Nhân mất tích, cô ấy đã từng ăn cơm cùng Đường Niệm Niệm.
Chuyện xảy ra với Chu Tư Minh ở Đường Thôn chính là ở quê của Đường Niệm Niệm.
Hôm nay Đường Niệm Niệm đến quân khu thì Chu Tư Khiết bị trúng độc chết.
Trùng hợp quá rồi đấy chứ?
Biểu cảm của Minh Chấn Hưng trở nên nghiêm túc. Cô gái Đường Niệm Niệm này không hề đơn giản, phụ lòng ông ấy khi trước còn từng cảm thấy cô gái này dịu dàng phóng khoáng.
Còn cả cái tên họ Tề gì đó nữa. Bộ đội đã đến điều tra nhưng cuối cùng lại không có kết quả gì. Giờ xem ra cái tên họ Tề đó không hề vu oan cho Đường Niệm Niệm.
Ông ấy bắt nhạn mấy chục năm nhưng lại để cô gái này qua mặt, thật thú vị!
Tuy Minh Chấn Hưng có nghi ngờ nhưng không hề biểu hiện ra ngoài. Ông vẫn tiếp tục nói lan man, vòng vo với Chu Hồng Xương, khẳng định cái chết của Chu Tư Khiết là chuyện ngoài ý muốn. Giờ đây Chu Hồng Xương có lòng nhưng bất lực, vốn dĩ cơ thể không chống đỡ nổi nên chỉ đành không cam tâm mà cúp điện thoại.
“Gọi Thẩm Kiêu đến đây cho tôi, cả bạn gái của cậu ta nữa!” Minh Chấn Hưng gọi cảnh vệ đi gọi người, ông ấy phải hỏi cho ra lẽ.
Nửa giờ sau, viên cảnh vệ quay lại báo cáo: “Báo cáo, Thẩm Kiêu và bạn gái đã ra ngoài rồi!”
“Bảo cậu ta lúc quay về thì đến một chuyến, dẫn cả bạn gái!”
“Vâng!” Viên cảnh vệ to giọng đáp.
Minh Chấn Hưng cũng không hề nhàn rỗi. Ông ấy phải sắp xếp hậu sự cho Chu Tư Khiết, vì thời tiết bây giờ nóng bức nên thi thể không thể để lâu được, phải sắp xếp hỏa táng.
Khi trời sắp tối, Chu Tư Khiết đã biến thành một lọ tro cốt.
Điện thoại của Chu Hồng Xương cũng gọi đến. Trước đó ông ta lại ngất đi, vừa mới tỉnh lại bèn vội vàng gọi điện thoại: “Chấn Hưng, chớ hỏa thiêu thi thể của Tư Khiết, phải để pháp y khám nghiệm!”
Trên thi thể của cháu gái chắc chắn có thể tìm thấy điểm nghi vấn. Chu Hồng Xương cũng vừa mới nghĩ ra điều này. Sau khi bản thân ông ta đổ bệnh, đầu óc vẫn luôn mơ mơ hồ hồ, rất nhiều việc đều không suy xét thỏa đáng, phải mất một lúc lâu mới nghĩ ra được.
“Tôi vừa nhận tro cốt của Tư Khiết rồi. Thời tiết nóng bức ở Thượng Hải mà để lâu không được, cựu lãnh đạo, xin ngài bớt đau buồn. Cái chết của Tư Khiết thật sự là chuyện ngoài ý muốn. Ở Bắc Kinh không có hoa trúc đào, cô bé trông thấy hoa đẹp thì không nén nổi lòng hái xuống hút mật hoa, chuyện chỉ là như thế. Minh Tuệ nhà tôi bây giờ vẫn còn thường xuyên hái hoa hút mật ăn!”
Tuy ngoài miệng Minh Chấn Hưng nói như thế nhưng trong lòng lại mừng rỡ vô cùng. May mà ông ấy thiêu nhanh, nếu không thì lão già này lại vần vò mất nửa ngày, lãng phí thời gian của ông ấy.
Cái chết của Chu Tư Khiết là việc ngoài ý muốn, không hề có nguyên nhân nào khác, đây chính là kết quả tốt nhất.
“Ai bảo cậu thiêu hả? Đã được tôi cho phép chưa? Minh Chấn Hưng, cậu gan to quá đấy, khụ khụ khụ khụ…”
Chu Hồng Xương tức đến nỗi ho sù sụ liên hồi, rồi lại phun ra một ngụm máu đen, sức lực để mắng chửi cũng không còn.
Dáng vẻ của ông ta bây giờ khác hẳn so với hồi ở Đường Thôn. Tóc tai bạc hết, trên mặt đều là nếp nhăn còn có rất nhiều vết đồi mồi, không còn chút tinh thần sức lực nào.
Minh Chấn Hưng đưa ống nghe ra xa một chút, ông ấy còn trợn mắt. Không thiêu thì chẳng lẽ để thi thể bốc mùi trong bệnh viện à?
Nếu không phải nể tình Chu Hồng Xương từng lãnh đạo ông ấy một thời gian thì ông ấy cũng lười quản cái chuyện rắc rối này!