Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Bí Mật Kho Báu Mới
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 527 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quả nhiên, trong tầng hầm có khoảng mười chiếc rương, còn có một kệ trưng bày rất nhiều món đồ trang trí quý giá. Mỗi thứ đều là bảo vật hiếm có. Đường Niệm Niệm không chút khách sáo mà thu gọn tất cả báu vật trên kệ, rồi lại mở từng chiếc rương ra.
Bạc nén, vàng thỏi, phỉ thúy, ngọc thạch đủ loại, còn có một chiếc rương bên trong toàn là tiền mặt và các loại phiếu chứng có giá trị hiện tại. Chỉ riêng tiền mặt đã hơn năm mươi vạn.
“Lão già khốn kiếp!”
Đường Niệm Niệm mắng xong một câu thì thu hết các rương lại. Mấy năm nay, lão già họ Chu đã hại rất nhiều người, cũng chiếm đoạt không ít mồ hôi xương máu của người dân. Chắc chắn không chỉ có mấy cái rương này, những kho báu khác giấu ở đâu?
Tầng hầm bị cướp sạch toàn bộ, hai người bèn rời đi. Lúc đi ngang qua một gian phòng, họ nghe thấy tiếng nói chuyện của hai vợ chồng.
“Sao còn chưa ngủ? Trời sắp sáng rồi, cả đêm cứ lăn qua lăn lại, khiến tôi cũng không ngủ được!” Chu Lão Nhị không vui vẻ nói.
“Tôi không ngủ được. Hôm nay bố nôn ra rất nhiều máu, tôi có lén hỏi bác sĩ thì tình hình không được tốt cho lắm, chúng ta phải lo liệu sớm thôi!”
Bà dâu thứ hai đè giọng nói, cả đêm bà ta đang nghĩ chuyện này.
“Lo liệu cái gì? Tư Minh và Tư Nhân đều đã chết cả rồi, Tư Khiết cũng không còn, còn gì mà phải suy nghĩ!”
Giọng điệu của Chu Lão Nhị bi thương. Bốn đứa con của ông ta đã mất ba người, còn lại đứa con trai út thì lại chỉ biết ăn chơi trác táng.
Khi trước ông ta còn tranh giành với phòng lớn, nhưng bây giờ không còn nghĩ gì nữa, sống ngày nào hay ngày đó thôi!
“Chúng ta còn có Tư Văn, phải tính toán thay cho nó. Ông biết đống kho báu của bố giấu ở đâu không?” Bà dâu thứ nhỏ giọng hỏi.
“Không phải ở dưới tầng hầm sao?”
“Tầng hầm nào có. Những món đồ giá trị đã bị bố giấu kỹ rồi. Tôi vừa nghe ngóng được đấy, hừ, trong lòng bố chỉ có phòng lớn, nhưng người chết toàn là người của phòng nhì chúng ta. Phòng lớn vẫn còn sống tất, giấu tiền của cũng để cho phòng lớn hưởng. Nếu chúng ta không chủ động tranh giành thì chẳng vớt vát được gì!”
Bà dâu thứ không cam lòng. Ba đứa con trai của bà ta bị ông cụ sai tới phương Nam thì chết mất hai, con gái bà ta cũng đã qua đời. Phòng lớn chỉ mất đi một Chu Tư Lượng, nhưng ông cụ lại đưa kho báu cho phòng lớn, dựa vào đâu chứ?
“Bà chắc chứ?” Chu Lão Nhị lập tức tỉnh táo lại, càng thêm oán hận Chu Hồng Xương.
Bốn đứa con của ông ta đã chết mất ba đứa rồi, vậy mà ông cụ còn thiên vị anh cả. Chết tiệt, ông ta đúng là không coi mình là con ruột!
“Chính xác tuyệt đối, giấu trong căn nhà ở Thành Tây. Lúc chị dâu cả lén nói cho Tư Lượng thì tôi đã nghe được.” Bác dâu thứ đắc ý vô cùng.
“Bà đừng nói chuyện này ra ngoài, chúng ta tranh thủ tới Thành Tây, dời kho báu đi. Hừ, lão già tự làm như thế trước, đừng trách con trai này cũng làm theo.” Chu Lão Nhị cười lạnh bảo.
“Ông đừng có nhầm lẫn đấy, ở Thành Tây nhà chúng ta có hai căn nhà, là cái căn ở ngõ Nguyệt Nha.” Bác dâu thứ nhắc nhở.
“Ngõ Nguyệt Nha? Căn nhà đó đã rách nát không có ai ở rồi. Lão già thật biết giấu của.”
Hai vợ chồng tinh thần phấn khởi, bàn rất nhiều về căn nhà rách ở ngõ Nguyệt Nha, đến khi trời tảng sáng mới chìm vào giấc ngủ.
Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu âm thầm lặng lẽ rời khỏi nhà họ Chu, từ đầu tới cuối cũng không có ai phát hiện ra.
Hai người đi thẳng đến ngõ Nguyệt Nha. Vốn ban đầu còn muốn thăm dò, nhưng ông trời đã ban cho sẵn rồi, để đôi vợ chồng ngu ngốc Chu Lão Nhị nói tuốt tuột ra. Nhiều tài vật như vậy đều đưa đến tận miệng, chỉ có kẻ ngốc mới không lấy thôi.
Trước giải phóng, ngõ Nguyệt Nha là khu dân cư, phần lớn là các đại tạp viện. Bây giờ cũng có rất nhiều người đang sinh sống. Hai người dễ dàng tìm thấy căn nhà của nhà họ Chu, không tốn nhiều thời gian.
Vì chỉ có căn nhà này là không có người ở, đổ nát hoang tàn, trong sân cỏ dại mọc um tùm, cứ như một căn nhà ma vậy.
Đúng như những gì vợ chồng Chu Lão Nhị đã nói.
Hơn nữa, căn nhà này cách những căn nhà khác rất xa, phát ra tiếng động cũng sẽ không bị người ta nghe thấy, rất thích hợp để giấu bảo vật, đương nhiên lại càng thích hợp hơn để... đào bảo vật.