Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Cái Chết Của Chu Tư Khiết Và Chuyến Đi Bắc Kinh
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 526 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cựu lãnh đạo, xin bớt đau buồn!” Minh Chấn Hưng từ đầu đến cuối chỉ nói mỗi câu này, khiến Chu Hồng Xương tức đến mức suýt hộc máu. Cuối cùng lão ta cũng đã hiểu ra, Minh Chấn Hưng đã không còn là cấp dưới của lão ta từ lâu, đương nhiên sẽ không còn nghe lời lão ta nữa.
“Được được… được, Minh Chấn Hưng, cánh mày đã cứng rồi!” Chu Hồng Xương nghiến răng nghiến lợi nói xong thì cúp máy cái rụp.
Minh Chấn Hưng móc móc tai rồi cợt nhả nói: “Giờ mới biết sao!”
Từ lúc lão ta ép con trai mình phải cưới Chu Tư Khiết, thì chút tình cảm cuối cùng của ông ấy dành cho vị cựu lãnh đạo này cũng đã tiêu tan sạch sẽ!
Mãi đến tối mịt, Thẩm Kiêu và Đường Niệm Niệm mới trở về quân khu. Họ đã mua rất nhiều thứ, tay xách nách mang đủ loại túi lớn túi nhỏ. Trên đường đi, khi có người hỏi thăm, họ đều nói là chuẩn bị về Bắc Kinh thăm gia đình Thẩm Kiêu, và những món đồ đã mua đều là quà ra mắt.
Thế là mọi người trong quân khu đều biết Thẩm Kiêu sắp đưa bạn gái về Bắc Kinh ra mắt cha mẹ, quà cáp đã sắm sửa đầy đủ, toàn là đồ tốt!
Nhưng mọi người đâu hay rằng, tại ga xe lửa, khi Thẩm Bằng vừa chuẩn bị lên tàu thì đã bị người ta trùm bao tải đánh cho mặt mũi bầm dập, hai chiếc răng cửa cũng gãy rụng, mà hung thủ chính là Đường Niệm Niệm.
Thế nhưng Thẩm Bằng lại đổ hết tội lỗi lên đầu Thẩm Kiêu. Lão ta lên tàu với cái đầu đầy thương tích, sẵn sàng đi tố cáo.
Minh Chấn Hưng gọi người đưa hai người họ đến phòng làm việc rồi nói thẳng về cái chết của Chu Tư Khiết.
“Ồ!” Vẻ mặt Thẩm Kiêu bình thản.
“Sao mà chết?” Đường Niệm Niệm có vẻ hơi hứng thú, hỏi về nguyên nhân cái chết của Chu Tư Khiết.
Minh Chấn Hưng thầm cười khẩy. Tuy ông ấy không phải là chuyên gia phá án, nhưng nhãn quan của ông ấy vẫn còn tinh tường lắm. Có lẽ cái chết của Chu Tư Khiết không liên quan đến Thẩm Kiêu, nhưng chắc chắn có dính dáng đến Đường Niệm Niệm.
“Ăn nhầm hoa trúc đào, trúng độc mà chết!” Minh Chấn Hưng nói rõ nguyên nhân cái chết của Chu Tư Khiết.
“Ngu.” Thẩm Kiêu buông lời chán ghét.
“Hoa trúc đào có độc chẳng phải chuyện quá đỗi bình thường sao? Chu Tư Khiết đúng là mất não, ngu ngốc hết sức!” Đường Niệm Niệm bĩu môi, vẻ mặt cũng đầy khinh thường.
“Được rồi, hai đứa đi đi!” Minh Chấn Hưng lười nhìn hai con người này diễn trò, nên đành bảo họ đi.
“Đợi đã, hai đứa sắp quay về Bắc Kinh à?” Minh Chấn Hưng lại gọi giật hai người lại.
“Đưa Niệm Niệm đi ra mắt!” Thẩm Kiêu đáp.
“Quả thật là nên đi ra mắt, cậu kiềm chế tính tình lại, chớ có gây sự với cha cậu!” Minh Chấn Hưng thành tâm khuyên bảo.
“Cháu biết rồi!” Thẩm Kiêu đáp lời rất ngọt ngào, chắc chắn anh sẽ không làm loạn, thường thì anh sẽ ra tay hành động luôn.
“Đi đi!” Minh Chấn Hưng bỗng thấy nhức đầu, cảm thấy việc dạy dỗ thằng nhóc này còn mệt mỏi hơn nhiều so với việc đánh một trận.
Thẩm Kiêu dẫn Đường Niệm Niệm đi ra ngoài, còn cẩn thận khép cửa lại. Trong phòng vọng ra tiếng thở dài thườn thượt của Minh Chấn Hưng.
Đường Niệm Niệm có chút thương cảm cho Minh Chấn Hưng. Chu Tư Khiết chết rồi thì lão già họ Chu chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, có lẽ là đã giáng một trận hỏa khí lên đầu Minh Chấn Hưng. Chẳng trách ban nãy thấy trán ông ấy hằn thêm vài nếp nhăn, tóc cũng bạc đi nhiều phần.
Lần sau sẽ cho Minh Chấn Hưng uống chút nước linh tuyền vậy!
Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu vội vã lên đường đến Bắc Kinh ngay trong đêm. Ban đầu Thẩm Kiêu lái xe, dọc đường hai người thay phiên nhau cầm lái, đến nơi trước Thẩm Bằng một ngày, kẻ đang ngồi trên xe lửa.
So với Thương Hải hoa lệ, phồn vinh, Bắc Kinh lại càng trông giàu có, hùng mạnh hơn. Bọn họ không lái xe vào Bắc Kinh mà ngủ một giấc trong không gian để lấy lại tinh thần. Trời vẫn còn chưa sáng, cả Bắc Kinh vẫn tĩnh lặng không một tiếng động.
Nhà họ Chu cũng rất yên ắng, đều đã chìm vào giấc ngủ. Hai bóng đen xuất hiện bên ngoài bức tường của Chu gia. Đó chính là Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu.
Dinh thự của Chu gia là một tứ hợp viện rộng lớn, có rất nhiều người sinh sống. Ngoài người nhà họ Chu ra thì còn có người theo sát bảo vệ Chu Hồng Xương. Hệ thống phòng vệ vô cùng chặt chẽ, nhưng đối với Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu mà nói, thì chẳng là gì.
Bọn họ dễ dàng lách qua đám bảo vệ rồi tìm thấy tầng hầm của nhà họ Chu. Thông thường, bảo vật đều được cất giấu ở tầng hầm.