Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Phó Bạch Lan Lo Sợ Sổ Sách
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 543 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ vài câu khích bác của Phó Bạch Lan đã khiến Thẩm Chí Viễn tức sôi người, không nuốt nổi cơm. Khi phát hiện con trai út không có nhà, ông lập tức sa sầm nét mặt, khó chịu hỏi: “Tiểu Ưng đâu? Sao không ra ăn cơm?”
Lòng Phó Bạch Lan chùng xuống, bà vội vàng đáp: “Hôm qua Tiểu Ưng bị Tiểu Kiêu đánh bị thương, đau eo nên đang nằm trên giường nghỉ ngơi ạ.”
“Nặng đến thế à? Anh vào xem thử.”
Thẩm Chí Viễn đứng dậy định vào phòng con trai út. Trong tình thế cấp bách, Phó Bạch Lan vội ngăn ông lại: “Vừa rồi em đã vào xem rồi, thằng bé ngủ rồi, anh đừng vào làm phiền.”
“Thằng bé này thể chất kém quá, nửa năm nữa anh sẽ đưa nó vào bộ đội rèn luyện.”
Thẩm Chí Viễn lại ngồi xuống, giọng điệu đầy bất mãn. Mới bị ngã một chút mà đã không thể xuống giường, quá yếu ớt.
“Anh đừng để tâm chuyện đó. Trước tiên cứ lấy lại đồ của nhà mình đã. Nếu thật sự không được, em sẽ đi xin lỗi Tiểu Kiêu, chỉ cần có thể khiến thằng bé hài lòng, em dập đầu xin lỗi nó cũng được.”
Phó Bạch Lan chuyển chủ đề, lại thành công khơi lên ngọn lửa giận của Thẩm Chí Viễn.
“Em đi xin lỗi cái gì chứ? Em đừng có nhúng tay vào chuyện này!”
Thẩm Chí Viễn trừng mắt, cảm thấy Phó Bạch Lan quá mềm yếu nên mới nuông chiều khiến Thẩm Kiêu ngày càng kiêu căng. Lần này ông ta chắc chắn không thể nương tay nữa, nhất định phải nghiêm khắc dạy dỗ đứa con ngỗ nghịch này một trận.
Phó Bạch Lan hơi nhếch mép, còn giả vờ khuyên nhủ: “Anh phải nói chuyện đàng hoàng với Tiểu Kiêu, đừng động một chút là mắng. Tiểu Kiêu đã là người lớn rồi, còn có bạn gái nữa đấy!”
“Con nhỏ đó của nó mà gọi là bạn gái à? Ông đây có thừa nhận đâu? Một con nhỏ nhà quê mà cũng xứng đáng bước chân vào cửa nhà họ Thẩm sao?”
Thẩm Chí Viễn lại nổi giận, ném đũa, không ăn nữa.
Chị Trương trong bếp lén nhìn, vừa ăn cơm vừa lầm bầm: “Ngu không thuốc chữa, sao mà không có chút đầu óc nào vậy, bị con hồ ly tinh già kia xoay như chong chóng, lợn còn thông minh hơn ông!”
Chị Trương vô cùng tức giận, đảo mắt, ăn loáng cái hết bát cơm, lau miệng, rồi bước tới trước mặt Phó Bạch Lan, cung kính hỏi: “Chị Phó, không biết tối nay Tiểu Ưng có về ăn cơm không ạ, cậu ấy có muốn ăn cơm nóng không?”
Phó Bạch Lan liên tục nháy mắt, muốn chị Trương mau cút đi, nhưng chị Trương vẫn giữ vẻ mặt chất phác thật thà, còn hỏi: “Chị Phó, sao chị cứ chớp mắt liên tục vậy?”
Phó Bạch Lan tức giận đến mức muốn giết chết bảo mẫu ngu ngốc này, sớm muộn gì bà ta cũng phải đổi bảo mẫu mới.
“Tiểu Ưng không có ở nhà ngủ sao?” Thẩm Chí Viễn tức giận hỏi.
“Không ạ, cậu ấy đã ra ngoài từ chiều rồi, nói là đi chơi với bạn.”
“Bộp”
Thẩm Chí Viễn lại ném đũa, trừng mắt dữ tợn nhìn Phó Bạch Lan, mắng: “Em cứ nuông chiều nó đi!”
“Lão Thẩm!”
Phó Bạch Lan tức giận trừng mắt nhìn chị Trương rồi vội vàng đuổi theo.
Chị Trương nhếch mép cười, rồi lại quay về dáng vẻ chất phác thật thà.
Ngày hôm sau, Thẩm Chí Viễn định tìm Thẩm Kiêu đòi lại đồ. Ông đã quen dùng nội thất cao cấp nên dùng đồ nội thất giá rẻ không quen, hơn nữa Phó Bạch Lan đã nói với ông ta rằng trong nhà mất hơn bốn ngàn tiền mặt, không có tiền thì khó mà làm được gì, nên ông ta phải đòi lại.
Ông vừa rời khỏi nhà, Phó Bạch Lan cũng lập tức ra ngoài, đi tìm Lưu Tường.
Tối hôm qua bà ta đột nhiên nhớ ra, dưới tầng hầm có cất giấu một cuốn sổ sách quan trọng, ghi lại những khoản tiền bà ta vơ vét trong mấy năm nay, ghi rõ tên tuổi, thời gian, và số tiền. Trước đây bà ta ghi lại là vì sợ quên, nhưng suốt một năm nay bà ta cũng không động đến nên nhất thời quên mất cuốn sổ này.
Phó Bạch Lan nhớ đến cuốn sổ sách, ruột gan nóng như lửa đốt, vội vàng đi tìm Lưu Tường.
Hai ngày nay, Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu chia nhau ra hành động. Cô theo dõi nhà họ Thẩm, còn Thẩm Kiêu theo dõi nhà họ Chu.
Phó Bạch Lan và Thẩm Chí Viễn đều đi ra ngoài, Đường Niệm Niệm hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi theo Phó Bạch Lan, hôm nay cô phải tung ra chiêu cuối.
Đi theo tới chỗ Lưu Tường, đợi Phó Bạch Lan vào nhà, Đường Niệm Niệm mới trèo tường vào, tìm chỗ ẩn nấp.
“Sao hôm qua em không nói?”
Lưu Tường sa sầm nét mặt, đây không phải chuyện nhỏ.
“Anh Tường, anh nhất định phải lấy cuốn sổ sách đó về, nếu để lão Thẩm biết thì tiêu đời!”
Phó Bạch Lan ôm cánh tay ông ta nũng nịu, hiện tại bà ta vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, chỉ lo lắng sẽ bị Thẩm Chí Viễn biết.