Chương 544

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 544 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lưu Tường nghe vậy thì vô cùng tức giận. Năm xưa, ông ta muốn cưới Phó Bạch Lan, nhưng người phụ nữ này lại chê ông ta không có tương lai, rồi dẫn con của ông ta đi lấy Thẩm Chí Viễn. Suốt mấy năm qua, trong lòng ông ta ít nhiều cũng chất chứa oán hận.
Nếu Thẩm Chí Viễn gặp chuyện không may...
Lưu Tường giật mình, ý nghĩ này bỗng nhiên điên cuồng nảy nở như cỏ dại.
Nhưng ông ta nhanh chóng bình tĩnh lại. Ba đứa con của ông ta đều ở nhà họ Thẩm, người cha trong sổ hộ khẩu lại là Thẩm Chí Viễn. Một người gặp nạn, cả dòng họ đều bị vạ lây, vậy nên Thẩm Chí Viễn tuyệt đối không thể gặp chuyện gì.
“Thật sự không được, phải để thằng tạp chủng kia gặp mẹ nó!”
Lưu Tường lộ ra vẻ mặt hung ác. Bắc Kinh là địa bàn của ông ta, ông ta có thể dễ dàng khiến ai đó biến mất không dấu vết.
“Anh Tường, anh cẩn thận một chút, đừng để ai phát hiện ra.”
Phó Bạch Lan bên ngoài tỏ vẻ lo lắng, nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết, thằng tạp chủng kia đáng lẽ phải chết từ lâu rồi.
“Anh làm việc mà em còn không yên tâm sao? Cứ giao chuyện đó cho anh!”
Giọng điệu Lưu Tường vô cùng đắc ý. Hiện tại ông ta không còn là Lưu Tường không có tương lai của năm đó nữa. Dù sao cũng là một nhân vật có hơn mười thuộc hạ dưới trướng, giết chết một người chỉ là chuyện nhỏ.
Phó Bạch Lan thấy giọng điệu ông ta chắc chắn thì yên lòng, chuẩn bị quay về.
“Gấp gì chứ? Một năm mới tới được vài lần, chỉ biết hầu hạ tên họ Thẩm kia thôi sao? Tối hôm qua thằng đó ngủ với em à?”
Lưu Tường rất ghen tuông, ông ta kéo cổ áo Phó Bạch Lan ra kiểm tra, thấy không có dấu vết gì mới hài lòng.
“Ôi trời, anh ta làm sao có thể so với anh được chứ? Một tháng chẳng được mấy lần. Hôm nay thật sự không được đâu, anh Tường à, mấy ngày nữa em lại đến... Ôi, anh đừng xằng bậy mà...”
Phó Bạch Lan đưa tay muốn ngăn cản, nhưng làm sao cản được? Chẳng bao lâu sau, cô đã bị Lưu Tường bế lên giường.
Lại là một màn ân ái.
Đường Niệm Niệm lặng lẽ xuất hiện trong phòng, đánh ngất hai người đang chuyên tâm 'chiến đấu', rồi đút mỗi người một viên thuốc nhỏ màu xanh[1]. Cô không đánh thức hai người họ, vì một lát sau thuốc có tác dụng, họ sẽ tự nhiên tỉnh lại.
[1] viên thuốc nhỏ màu xanh: ám chỉ thuốc tăng sinh lý
Thẩm Chí Viễn không tìm thấy Thẩm Kiêu ở nhà khách nên chuẩn bị về nhà. Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ta đã xin nghỉ vài ngày để giải quyết chuyện gia đình trước.
Vừa đi tới cửa nhà, Thẩm Chí Viễn giơ tay định đẩy cửa thì một tấm ảnh phóng tới như lưỡi dao, suýt chút nữa cắt đứt tay ông ta.
Thẩm Chí Viễn nghiêng người né tránh, tấm ảnh ghim chặt trên ván cửa.
Ông ta lập tức đen mặt, chất lượng cánh cửa giá rẻ này quá kém, đến một tấm giấy cũng có thể ghim vào được.
Lúc này, Thẩm Chí Viễn vẫn chưa hay biết, hình ảnh bên trong tấm ảnh sẽ khiến ông ta phải hối hận cả đời.
Thẩm Chí Viễn gỡ ảnh xuống, tùy tiện nhìn qua rồi định ném đi. Nhưng ông ta nhanh chóng phản ứng lại, giơ tấm ảnh lên, nhìn chằm chằm, tròng mắt ngày càng lồi ra, máu sôi trào, nghiến răng ken két.
Người phụ nữ trần như nhộng trong bức ảnh chính là Phó Bạch Lan, đang làm chuyện ô nhục với một người đàn ông cũng trần như nhộng.
Người đàn ông kia xấu xí đến thế, còn không bằng đầu ngón chân của ông ta, vậy mà Phó Bạch Lan lại rên rỉ trầm bổng dưới thân gã đàn ông kia.
Con khốn!
Trong lòng Thẩm Chí Viễn đau đớn tột cùng, ông ta phun ra một ngụm máu lên cửa lớn.
“Ôi trời, sao lại thế này?”
Chị Trương vừa mới mua đồ ăn về, trong tình thế cấp bách liền vứt giỏ rau, chạy tới đỡ Thẩm Chí Viễn, rồi vô tình nhìn sang tấm ảnh.
Má ơi!
Đây không phải con hồ ly tinh già đó sao?
Gã đàn ông mắt chột kia là ai?
Trong lòng chị Trương bùng nổ bao nhiêu suy đoán, nhưng không dám thể hiện ra ngoài, chỉ coi như không thấy, định đỡ Thẩm Chí Viễn vào phòng nghỉ ngơi.
“Không cần, tôi ra ngoài có việc!”
Thẩm Chí Viễn từ chối, ông ta nhìn thấy một hàng địa chỉ được ghi phía sau tấm ảnh.
Ông ta phải tới đó.
Thẩm Chí Viễn tức giận lái xe rời đi, sát khí đằng đằng.
Thím Trương lẩm bẩm: “Thế là xong đời rồi!”
Bà ấy phải tìm nhà mới!
Hầy!
Tiền ở nhà họ Thẩm khá dễ kiếm, không biết gia đình tiếp theo sẽ như thế nào đây.