Chương 545

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 545 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Chí Viễn giận sôi máu, phóng xe điên cuồng về phía trước. Lúc này, trong lòng ông ta như lửa đốt, chỉ ước gì có thể mọc cánh mà bay đến nơi đó ngay lập tức.
Đường Niệm Niệm còn lái xe nhanh hơn ông ta một chút, đã đến nơi trước một bước.
Lưu Tường và Phó Bạch Lan đang say sưa tận hưởng, cuộc hoan ái đã đến hồi cao trào.
“Anh Tường thật lợi hại!”
“Anh với cái tên họ Thẩm kia, ai lợi hại hơn?”
“Đương nhiên là anh!”
Đường Niệm Niệm đã dùng loại thuốc viên nhỏ màu xanh tân tiến nhất, loại thuốc này chỉ khiến người ta hưng phấn chứ không làm bất tỉnh, chỉ ở mức độ ngà ngà say như uống bia.
Hai người kia hưng phấn tột độ, không thể kiềm chế. Dù không thể sánh bằng thời trẻ, nhưng cả hai đều dốc hết sức lực, chuyên tâm vào cuộc vui, thậm chí không hề hay biết có người đã bước vào nhà.
Thẩm Chí Viễn đứng bên ngoài cửa, cánh cửa khép hờ. Qua khe cửa, ông ta có thể nhìn rõ hai người đang nằm trên giường.
Một người là vợ ông ta.
Một người là gã đàn ông xấu xí kia.
Người vợ mà ông ta yêu thương như bảo bối, giờ đây lại đang phóng đãng dưới thân gã đàn ông xấu xí đó, còn không biết xấu hổ mà nói ông ta không bằng gã.
Thẩm Chí Viễn cắn chặt môi, trong miệng đầy máu nhưng ông ta không hề cảm thấy đau. Ánh mắt ông ta đã ngưng tụ sát ý ngùn ngụt. Ông ta nhấc chân, định bước vào dạy dỗ đôi nam nữ khốn nạn này.
“Ông đây tốt hơn Thẩm Chí Viễn mọi mặt, ngủ với người phụ nữ của anh ta, còn phải nuôi con giúp ông đây, ha ha ha!”
Lưu Tường đắc ý vô cùng, đột nhiên cười phá lên.
“Anh Tường là lợi hại nhất!”
Phó Bạch Lan mê loạn trong dục vọng, nịnh hót người đàn ông đang ở trên thân mình, hoàn toàn không hay biết Thẩm Chí Viễn đang đứng bên ngoài.
“Phụt!”
Thẩm Chí Viễn lại phun ra một ngụm máu, lòng đầy hối hận.
Thẩm Bằng, Thẩm Ly, Thẩm Ưng – hóa ra đều là con hoang của cái tên đàn ông xấu xí này! Con khốn Phó Bạch Lan dám lừa dối ông ta!
“Rầm!”
Thẩm Chí Viễn tức giận đến cực điểm, dùng một chân đá tung cửa. Tiếng động lớn làm hai người trên giường giật mình. Phó Bạch Lan quay đầu nhìn thấy Thẩm Chí Viễn thì sợ hãi kêu lên, vô thức kéo ga trải giường trùm kín người, đầu óc trống rỗng.
Dù thủ đoạn của bà ta cao siêu đến đâu, nhưng hiện tại cũng không biết phải giải quyết thế nào.
“Con khốn!”
Thẩm Chí Viễn nghiến răng nghiến lợi bước tới, túm tóc Phó Bạch Lan. Bình thường ông ta chưa từng dám động một ngón tay vào người phụ nữ này, nhưng giờ đây lại không chút thương tiếc, chỉ muốn giết chết tiện nhân này.
“Lão Thẩm, anh nghe em nói, không phải như anh nghĩ đâu, a... Đau quá...”
Phó Bạch Lan bị giật tóc đau điếng, khóc thét lên. Bà ta vội vàng giải thích, nhưng Thẩm Chí Viễn đã giận đỏ mắt nên hoàn toàn làm ngơ, nắm tóc bà ta lôi ra ngoài.
Lúc này ông ta đã mất hết lý trí, chỉ một lòng muốn dạy cho tiện nhân Phó Bạch Lan một bài học.
“Buông tay!”
Lưu Tường nhảy vội xuống giường, không kịp mặc quần áo đã lao tới cứu Phó Bạch Lan.
Thế là, hai người đàn ông già lao vào đánh nhau túi bụi. Phó Bạch Lan chỉ biết quấn ga trải giường, co rúm dưới đất, không biết phải làm sao.
“Dám cắm sừng ông mày, còn để ông mày nuôi con hoang của bọn mày! Con dâm phụ Phó Bạch Lan, ông mày quyết không tha cho mày đâu!”
Thẩm Chí Viễn hiện tại không còn chút tình cảm nào với Phó Bạch Lan, chỉ còn lại ý muốn trả thù.
Thật uổng công ông ta một lòng một dạ với tiện nhân này, vậy mà lại bị lừa dối suốt ba mươi năm. Nếu biết trước, thà rằng ông ta cứ sống vui vẻ với Phó Thanh Lan!
Thẩm Chí Viễn vừa tức vừa hối hận, ra tay càng tàn nhẫn hơn. Nhưng Lưu Tường cũng không phải người hiền lành, hai người đánh nhau không ai nhường ai. Chẳng qua Lưu Tường bị thiệt thòi ở cái chân què, chẳng bao lâu sau đã rơi vào thế yếu.
“Đừng đánh nữa, xin hai người đừng đánh nữa!”
Phó Bạch Lan khóc lóc cầu xin, nhưng hai người đàn ông này hoàn toàn làm ngơ, càng đánh nhau dữ dội hơn.
Hai người đánh nhau từ trong phòng ra đến ngoài sân. Phó Bạch Lan muốn đi mặc quần áo rồi ra can ngăn, nhưng bà ta vừa đứng dậy, đầu gối lại đau nhức khiến bà ta phải quỳ rạp xuống đất. Bà ta cố đứng lên vài lần nhưng vẫn vậy.
Phó Bạch Lan vừa hoảng loạn vừa sợ hãi, còn tưởng cơ thể mình xảy ra vấn đề. Bà ta sợ hãi không dám cử động, chỉ biết quấn chặt ga trải giường, ngồi trong phòng lớn khóc thút thít.