Chương 549

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 549 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh Vũ, không phải mới dâng cho anh món hàng ngon rồi sao? Trong thời gian ngắn nhất thời không tìm thêm được, anh cứ dùng tạm có được không ạ?”
Người cấp dưới ngoài mặt không ngừng cười làm lành, nói lời hay, nhưng trong lòng lại chửi thầm.
Bọn họ đã tìm hết những cô gái xinh đẹp trong thành phố rồi, mấy người này không dễ gì mới tìm được, vậy mà đám công tử ăn chơi trác táng này vẫn còn bắt bẻ, thật đúng là khó chiều quá đi!
Thẩm Ưng bỗng nảy ra một ý, anh ta chạy qua nói: “Em có món hàng thượng hạng này, chắc chắn sẽ khiến anh Vũ hài lòng!”
Anh ta bước tới thì thầm bên tai Chu Tư Vũ: “Chính là người yêu của tên khốn ở nhà em, là một cô bé nông thôn, gương mặt đẹp như tiên giáng trần. Anh Vũ và anh Văn ăn trước, em ăn sau, thế nào ạ?”
Thẩm Ưng luôn đi theo Chu Tư Vũ gây chuyện, những chuyện thất đức như vậy trước kia đã làm không ít.
Ánh mắt của Chu Tư Vũ sáng lên, hỏi: “Đẹp đến vậy sao?”
“Em có bao giờ lừa anh đâu, nhất định sẽ khiến anh Vũ hài lòng!”
Thẩm Ưng vỗ ngực đảm bảo.
Chu Tư Vũ động lòng, nhưng Chu Tư Văn ở bên cạnh lại có chút lo lắng, khuyên nhủ: “Ông nội dặn chúng ta không được gây chuyện bên ngoài, Tư Vũ em phải ngoan một chút!”
Gần đây trong nhà xảy ra không ít chuyện, ba anh trai hai người chết một người tàn phế, chị gái cũng chết. Dù anh ta không có quá nhiều tình cảm với mấy người kia nhưng ông cụ đã lên tiếng, không cho phép bọn họ gây chuyện ở bên ngoài. Lá gan của Chu Tư Văn nhỏ hơn Chu Tư Vũ nhiều.
“Anh sợ cái gì? Ông nội vẫn còn đang nằm ở nhà kia kìa, làm sao biết được chúng ta làm gì ở bên ngoài chứ!”
Chu Tư Vũ xì một tiếng, anh ta cảm thấy ông cụ quá nhát gan. Với địa vị hiện tại của nhà họ Chu, chắc chắn là một trong ba vị trí đứng đầu ở Bắc Kinh, chỉ cần không gây họa tày trời, còn chuyện gì mà anh ta không thể làm cơ chứ?
Còn về chuyện đám người Chu Tư Minh kia qua đời, anh ta cũng không xem là chuyện lớn gì. Chu Tư Minh và Chu Tư Nhân bình thường vô cùng kiêu ngạo, anh ta cũng đâu phải là em trai ruột thịt gì, hai người đó cũng không thèm đặt anh ta vào mắt, chết là đáng đời!
Hơn nữa nếu bọn họ không chết, sao anh ta có thể ra mặt đây?
Trước kia ông cụ chưa bao giờ để tâm đến anh ta, dù anh ta có ăn chơi bên ngoài cả tuần không về nhà, ông cụ cũng không hỏi tới. Bây giờ ngày nào cũng hỏi han quan tâm đến anh ta.
Chu Tư Vũ cảm thấy chuyện đám Chu Tư Nhân chết đi là chuyện vô cùng tốt, họ còn sống thì chẳng tốt gì cho anh ta, chết rồi mới tốt.
“Sức khỏe của ông nội hiện tại không tốt, vẫn nên về nhà thôi!”
Chu Tư Văn lúng túng khuyên nhủ, anh ta cảm thấy không quá thích hợp, ông cụ vẫn còn đang nằm trong nhà kia mà.
“Không phải đã nói chỉ là bệnh vặt thôi sao, nhất định không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu. Anh muốn về thì tự mình về đi, em phải chơi cho đã!”
Chu Tư Vũ không đồng ý, vì Chu Hồng Xương nói với bên ngoài là bị bệnh vặt, anh ta cũng tin là thật, hoàn toàn không coi là chuyện to tát.
“Vậy anh cũng không quay về.”
Chu Tư Văn không muốn trở về một mình, anh ta cũng rất thèm thuồng món hàng thượng hạng mà Thẩm Ưng nhắc đến kia, không thể để Chu Tư Vũ ăn một mình được.
“Xì!”
Ánh mắt của Chu Tư Vũ đầy khinh thường, đồ vô dụng!
“Cô bé nông thôn kia đang ở nhà nghỉ, anh Vũ, bây giờ đi luôn sao?” Thẩm Ưng hỏi.
“Đi, cậu dụ Thẩm Kiêu đi chỗ khác, sau đó gặp lại ở đây!”
Mộng Vân Thường
Chu Tư Vũ đã có chủ ý, anh ta không thể đánh lại Thẩm Kiêu, nhưng có thể dùng mưu.
Vết thương trên người Thẩm Ưng lại nhói lên, anh ta không dám.
Cuối cùng bọn họ quyết định, anh ta và Chu Tư Văn sẽ đi dẫn dụ Thẩm Kiêu, Chu Tư Vũ tới cướp Đường Niệm Niệm, sau đó bọn họ sẽ cùng nhau nếm thử món ăn ngon hạng nhất kia.
Thế là, cả đám người rầm rập kéo nhau đi về phía nhà nghỉ.
Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu vừa ăn cơm tối xong đã trở về nhà nghỉ, chuẩn bị tiến vào không gian thì Thẩm Kiêu qua cửa sổ nhìn thấy đám người đó.
“Anh đi đuổi!”
Thẩm Kiêu chuẩn bị đi xuống, đánh đuổi cái thằng nhóc đáng ghét kia.
“Em đi cho, anh vào không gian làm việc đi!”
Đường Niệm Niệm ngăn cản anh, đã chủ động tới cửa, cô nhất định phải tiếp đón cho thật chu đáo.
Thẩm Kiêu nghe lời, bước vào không gian.