Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 548 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Niệm Niệm tìm được Thẩm Kiêu ở gần nhà họ Chu, nói cho anh biết kết cục của Phó Bạch Lan và Thẩm Chí Viễn.
“Thẩm Chí Viễn chắc chắn sẽ tìm anh, dù sao bây giờ anh chính là con trai duy nhất của ông ta.”
Thẩm Kiêu cười khẩy, lạnh lùng nói: “Đã đến lúc giao nộp cuốn sổ sách kia rồi.”
Tình thương của cha tới muộn còn khinh rẻ hơn cả cỏ dại!
Hơn nữa, người đàn ông này còn dung túng cho Phó Bạch Lan hại chết mẹ anh, anh sẽ không dễ dàng buông tha cho Thẩm Chí Viễn!
“Cầm lấy!”
Đường Niệm Niệm lấy ra một bản sao cuốn sổ sách viết tay từ trong không gian (bản gốc vẫn còn), giao cho Thẩm Kiêu để anh xử lý.
“Nhà họ Chu vẫn chưa phát hiện bảo vật đã mất, cơ thể Chu Hồng Xương ngày càng yếu đi, sắp không gượng nổi nữa rồi!” Thẩm Kiêu thuật lại tình hình nhà họ Chu.
Cơ thể của ông cụ Chu chỉ có thể kéo dài cùng lắm một tháng nữa.
“Nghĩ cách để ông cụ Chu biết bảo vật đã mất trước đi!”
Đường Niệm Niệm cười, cô muốn tặng một món quà lớn cho ông cụ Chu, để ông ta sớm đi gặp Diêm Vương.
“Cứ để anh làm!”
Thẩm Kiêu nhận lời.
Thẩm Bằng xuống xe lửa, gọi điện về nhà. Anh ta muốn mách cha, để ông dạy dỗ cái tên tạp chủng Thẩm Kiêu kia.
Nhưng điện thoại trong nhà đổ chuông hồi lâu cũng không thấy ai nhấc máy. Thẩm Bằng nhíu mày, trong lòng bất an dữ dội, không lẽ trong nhà đã xảy ra chuyện gì?
Thẩm Chí Viễn cũng không về nhà. Ông ta quay về quân khu báo cáo chuyện ly hôn, còn phải báo cáo Phó Bạch Lan và Lưu Tường có tội phá hoại hôn nhân quân nhân.
Còn về ba đứa con của Phó Bạch Lan, bao gồm Thẩm Bằng, ông ta cũng sẽ không buông tha dễ dàng.
Ông ta dự định xử lý xong ba đứa con đó rồi mới đi gặp Thẩm Kiêu.
Mấy năm qua, ba đứa con của Phó Bạch Lan thường xuyên ức hiếp Thẩm Kiêu, ông ta phải xả cơn tức này giúp con trai ruột.
Thật ra Thẩm Chí Viễn hiểu rõ, nếu không xử lý ba đứa con đó, Thẩm Kiêu nhất định sẽ không gặp ông ta.
Tối nay, Thẩm Chí Viễn không về nhà, ông ta ngủ lại quân khu, cũng không biết Thẩm Bằng đã quay về.
Thẩm Bằng chạy về nhà, vừa bước vào ngưỡng cửa đã lùi lại. Anh ta đánh giá cái cổng lớn, nhớ rõ cổng lớn là màu đỏ thẫm, sao bây giờ lại biến thành cái cửa nát thế này?
“Mẹ ơi!”
Thẩm Bằng kêu to, nhưng người bước ra lại là thím Trương.
“Tiểu Bằng cuối cùng cũng quay về. Trong nhà có trộm, không có tiền mua đồ ăn, cậu mau cho tôi tiền mua đồ ăn đi.”
Thím Trương xòe tay đòi tiền. Thẩm Chí Viễn và Phó Bạch Lan ra ngoài từ sáng, đến giờ vẫn chưa về. Cả ngày nay bà ấy đều ăn mì sợi, còn không có trứng gà.
“Mẹ tôi đâu?”
Thẩm Bằng móc mười đồng trong túi đưa sang.
“Ra ngoài từ sáng rồi, vẫn chưa trở về. Bố cậu cũng không về, cả Tiểu Ưng cũng chẳng biết đi đâu, chỉ có một mình tôi ở nhà.”
Thím Trương cầm tiền đi mua đồ ăn.
Thẩm Bằng nhíu mày, nỗi bất an trong lòng càng mãnh liệt hơn, luôn cảm thấy đã xảy ra chuyện.
Nhưng anh ta lại nghĩ mình chỉ đang suy nghĩ nhiều, mẹ anh ta là người lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ không sao.
Thẩm Bằng ngáp một cái. Ngồi xe lửa mấy ngày liền mệt muốn chết, anh ta phải đi ngủ. Nhưng khi tới phòng, anh ta lại phát hiện trong phòng trống rỗng, đến giường cũng không có.
“Mẹ nó!”
Lúc này Thẩm Bằng mới nhớ ra trong nhà có trộm. Tên trộm này đến nội thất cũng lấy đi, cái quái gì thế này!
Bất lực, Thẩm Bằng đành sang phòng em trai ngủ. Nội thất trong phòng này do Thẩm Chí Viễn mua rẻ tiền, vừa chật hẹp lại vừa nhỏ, khiến anh ta ngủ vô cùng khó chịu. Tuy nhiên, vì quá mệt mỏi, anh ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.
Thẩm Ưng vẫn còn ăn chơi đàng điếm bên ngoài với một nhóm bạn bè xấu, trong đó có hai người anh em là Chu Tư Vũ và Chu Văn Nhã.
Bọn công tử bột suốt ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, sống trong nhung lụa, lấy đủ mọi lý do để tổ chức tiệc tùng, thật ra là để gây rối.
Một số người nịnh nọt họ sẽ mang tới vài cô gái xinh đẹp, tùy ý các anh chàng đó muốn làm gì thì làm.
Rất nhiều cô gái trong số đó là tự nguyện, phần còn lại là bị lừa. Nhưng chỉ cần tới địa bàn của họ, kêu trời trời không nghe, kêu đất đất không thấu. Các cô gái bị ức hiếp cũng chỉ có thể im lặng chịu đựng, không dám tiết lộ ra ngoài.
“Mẹ nó, hàng càng ngày càng kém, chán quá!”
Đêm nay Chu Tư Vũ tức giận, bởi vì rất không hài lòng với cô gái mà thuộc hạ dâng tặng cho anh ta, không chút hứng thú nào.