Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Kho Báu Thành Tây Biến Mất
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 554 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ông lão nói ở sân sau có một đường hầm, cỏ dại mọc cao đến thế này thì biết tìm đường hầm ở đâu?”
Hai vợ chồng nhìn thấy đám cỏ dại còn cao hơn cả người họ thì đều há hốc miệng, trợn tròn mắt, thế này thì biết tìm đến bao giờ mới ra?
“Cắt cỏ đi, chỗ này bé tí tẹo chắc chắn sẽ tìm thấy.” Chu Hưng Gia nghiến răng, lấy lại tinh thần quyết tâm. Hai vợ chồng liền ra ngoài lấy xẻng, cuốc rồi bắt tay vào làm việc.
Một ngày đã trôi qua, anh em Chu Tư Vũ vẫn chưa quay về.
Thẩm Ưng cũng chưa về nhà. Thẩm Chí Viễn đang ở quân khu vẫn chưa về nhà. Phó Bạch Lan đã bị áp giải đến nông trường. Trong nhà chỉ có Thẩm Bằng, nhưng từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ quan tâm đến chuyện của Thẩm Ưng.
Chỉ có thím Trương liên tục lẩm bẩm mấy câu: “Không về ăn cơm cũng không gọi điện về một tiếng nào, chẳng có chút lễ phép nào cả, thật là!”
Trong nhà chỉ có bà ấy và Thẩm Bằng, bà lười nấu thức ăn nên chỉ nấu vội hai bát mì cho qua bữa.
Lại một ngày trôi qua, nhóm Thẩm Ưng đã mất tích được hai ngày.
Bây giờ nhà họ Chu không còn bận tâm đến việc này nữa, vì trước mắt có chuyện lớn hơn nhiều.
Vợ chồng Chu Hưng Gia mặt mũi thất thần chạy về, người ngợm lấm lem, dính đầy bùn đất. Vừa về đến nhà đã thẳng tiến đến phòng Chu Hồng Xương, rồi đuổi hết y tá và người làm ra ngoài.
“Mày làm gì thế… khụ khụ…” Chu Hồng Xương khó chịu nhìn đứa con trai thứ.
“Bố, xảy ra chuyện lớn rồi, kho báu ở thành Tây của gia đình chúng ta mất hết rồi, mất sạch rồi!” Chu Hưng Gia muốn khóc mà không ra nước mắt, đau đến mức không thở nổi.
Ông ta và vợ mãi mới tìm thấy lối vào đường hầm, trong lòng tràn ngập vui sướng bước vào. Nhưng kết quả lại nhìn thấy đường hầm trống rỗng, chỉ còn lại vài dấu vết cho thấy từng có những rương hòm được đặt ở đó.
Đồng tử Chu Hồng Xương co rụt lại ngay lập tức. Lão ta nhìn chằm chằm đứa con trai thứ rồi nghiêm giọng hỏi: “Sao mày biết kho báu ở thành Tây? Ai nói với mày?”
Lão ta chỉ nói với con trai cả và Tư Lượng, sao thằng thứ hai lại biết được?
Chẳng lẽ trong nhà có kẻ phản bội?
“Bố, của cải mất rồi, mất sạch rồi. Bố đừng bận tâm vì sao con biết nữa, mau mau đi tìm của cải đi!”
Chu Hưng Gia ra sức vỗ đùi, ông ta sốt ruột chết mất thôi.
Chu Hồng Xương nhìn chằm chằm ông ta, ông ta không giống đang diễn kịch, mà lão nhị cũng chẳng có tài năng diễn xuất hay đầu óc để làm chuyện này. Lẽ nào kho báu ở thành Tây thật sự mất rồi?
“Con nói từ từ thôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện là thế này, bọn con muốn đi xem kho báu nhưng kết quả thì mất sạch rồi, không còn sót lại một món nào cả. Bố, trong nhà không lẽ có trộm sao?” Chu Hưng Gia rất nghi ngờ phòng lớn (gia đình anh cả) đã ngấm ngầm giở trò. Trong nhà chỉ có phòng lớn biết về những kho báu ấy, chắc chắn là do họ làm, hòng muốn độc chiếm của cải.
Tim Chu Hồng Xương quặn lại, rồi hộc ra một ngụm máu, phun đầy lên mặt Chu Hưng Gia.
“Bố ơi, bố cố gắng lên!” Chu Hưng Gia không thèm lau vết máu trên mặt mà ra sức gào khóc thảm thiết. Của cải vẫn chưa tìm về được mà!
Chu Hồng Xương rơi vào hôn mê, bác sĩ xông vào cấp cứu. Một lúc lâu sau mới dần dần tỉnh lại nhưng sắc mặt càng thêm tệ hại.
“Tới thành Tây… khụ khụ…” Chu Hồng Xương nhất quyết đòi đến thành Tây, bác sĩ cũng không cản được.
Một giờ đồng hồ sau, một chiếc xe chạy đến thành Tây. Chu Hồng Xương được người bế xuống, đặt lên xe lăn. Ông ta dẫn theo tất cả cấp dưới tin cậy, cùng hai đứa con trai và Chu Tư Lượng.
Cỏ dại ở sân sau đều đã nhổ sạch, trên mặt đất đều là những hố đất, tất cả đều do vợ chồng Chu Hưng Gia đào bới. Lối vào đường hầm đã lộ ra. Chu Hồng Xương được cấp dưới bế xuống, chính mắt nhìn thấy căn hầm trống rỗng, ông ta lập tức tối sầm mặt mũi.
Căn hầm này là chính tay ông ta giám sát việc đào bới, kho báu cũng là tự tay ông ta đặt vào. Tháng trước ông ta còn đến xem qua số của cải quý giá đó, tất cả vẫn còn nguyên, không thiếu một rương nào.