Chương 553

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 553 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đi, gọi chúng nó quay về, khụ khụ…” Tuy Chu Hồng Xương ốm đến mức không thể xuống giường nhưng uy nghiêm vẫn còn đó. Ông con trai cả không dám cãi lời ông, bèn đi ra ngoài gọi người tìm con trai và cháu trai.
“Gọi Tư Lượng tới!”
Chu Hồng Xương kêu con trai thứ đi gọi Chu Tư Lượng đến. Bây giờ trong nhà cũng chỉ còn lại mỗi Tư Lượng có thể làm được việc.
“Bố, có chuyện gì bố cứ nói với con, với sức khỏe hiện tại của Tư Lượng thì thôi đừng để nó mệt mỏi!”
Ông con trai thứ đứng im. Với tình hình hiện tại trong nhà, đáng lẽ phải đến lượt ông ta đứng ra lo liệu. Chu Tư Lượng là một phế nhân thì còn có thể làm được trò trống gì?
“Nói với mày thì có tác dụng gì? Mày có thể làm được gì hả? Ông đây còn chưa chết… khụ khụ khụ khụ… đi gọi người!” Chu Hồng Xương tức giận đến mức ho khan một trận, sắc mặt càng trắng bệch hơn.
“Con đi gọi, bố đừng tức giận hại sức khỏe.”
Trong lòng ông con trai thứ rất bất mãn. Ông ta cảm thấy ông cụ quá thiên vị, rõ ràng ông ta tháo vát hơn anh cả, nhưng ông cụ lại cứ coi trọng trưởng phòng. Có chuyện tốt gì cũng chỉ nghĩ đến trưởng phòng, chưa từng ngó ngàng đến ông ta.
Hừ, ông cụ đã làm như thế thì đừng trách đứa con như ông ta bất hiếu.
Tất cả những của báu ở thành Tây đều là của ông ta, không để lại một chút nào cho anh cả.
Mấy phút sau, đứa con trai thứ đẩy Chu Tư Lượng đến. Từ sau khi bị tàn phế, Chu Tư Lượng trở nên u ám, nặng nề, trên người toát ra vẻ hung ác, vừa nhìn đã thấy lạnh sống lưng.
“Lão nhị ra ngoài, tất cả các người ra ngoài hết đi!” Chu Hồng Xương đuổi hết người ở trong phòng ra ngoài, chuyện mà ông ta muốn nói không thể để người khác nghe thấy.
“Tư Lượng, ông bảo cháu hay, lỡ như ông không chống đỡ nổi thì nhất định cháu phải tìm kho báu của nhà họ Đường về tay. Những mật dược ấy có thể giúp cơ thể cháu hồi phục như bình thường, còn có thể khiến nhà họ Chu thịnh vượng lâu dài!” Chu Hồng Xương dặn đi dặn lại.
“Ông nội, người sẽ không sao đâu!” Giọng điệu của Chu Tư Lượng rất thành khẩn. Anh ta hiểu rõ nếu như ông cụ không còn, chắc chắn cấp trên sẽ không còn chiếu cố nhà họ Chu nữa. Những tài nguyên trước đây có được thì sau này tuyệt đối sẽ không còn cấp phát nữa.
Chu Hồng Xương cười khổ, ông ta cảm thấy không ổn chút nào, có lẽ lần này ông ta thật sự không chống đỡ nổi nữa.
Ông ta không ngờ được rằng sức khỏe của bản thân sẽ sa sút nhanh như vậy. Rõ ràng nửa đầu năm ông ta vẫn cảm thấy rất khỏe mạnh.
Bác sĩ cũng không tìm ra nguyên nhân bệnh của ông, bèn nói có thể là do tuổi già sức yếu tự nhiên. Chu Hồng Xương bán tín bán nghi, ông ta mới hơn bảy mươi tuổi sao lại già yếu đến mức này được?
Nhưng sự thật bày ra ngay trước mắt, ông ta thật sự không ổn rồi.
“Còn nữa, căn nhà ở ngõ Nguyệt Nha thành Tây của ông giấu rất nhiều đồ. Nếu như ông không còn, chắc chắn cấp trên sẽ thu hồi lại một vài nguồn tài nguyên. Cháu hãy dùng những thứ đồ ấy mà đi thu xếp…”
“Cháu biết rồi.” Chu Tư Lượng gật đầu, ghi nhớ con ngõ Nguyệt Nha ở thành Tây.
Chu Hồng Xương nói nhiều như thế thì mệt mỏi nhắm mắt lại. Ông ta có thể cảm nhận rõ ràng sức sống trong cơ thể đang càng lúc càng cạn kiệt, sức khỏe của bản thân cũng càng lúc càng yếu ớt.
Chu Tư Lượng gọi y tá tới rồi tự đẩy xe lăn quay trở về phòng.
Chu Hưng Hoa quay trở lại rồi. Người ông ta phái đi đã tìm khắp những nơi mà đám người Chu Tư Vũ thường xuyên lui tới, nhưng lại không tìm được người. Trong lòng ông ta cũng bắt đầu thấy bất an.
Chu Hưng Gia ra khỏi nhà rồi. Ông ta cùng với vợ tới thành Tây, họ định đi di chuyển những đống của báu kia.
Mộng Vân Thường
“Trong lòng ông cụ chỉ có trưởng phòng, ban nãy còn đuổi tôi ra ngoài. Lén lút nói chuyện với Tư Lượng trong phòng là chắc chắn đang nói về những của báu này!”
Dọc đường đi Chu Hưng Gia đều cằn nhằn. Vợ ông ta còn đổ thêm dầu vào lửa: “Tôi đã nói với ông từ sớm rồi, ông còn bảo tôi xúi giục bất hòa, rồi tầm nhìn của đàn bà, hừ, bây giờ biết những gì tôi nói đều là lời vàng ý ngọc rồi chứ?”
“Được rồi, đã đến lúc này rồi còn nói những lời châm chọc ấy làm gì!” Trên gương mặt Chu Hưng Gia không nén được lửa giận, trừng mắt nhìn vợ.
Bà vợ hừ một tiếng rồi không nói gì nữa. Hai người nhanh chóng đến con hẻm Nguyệt Nha, rồi quen đường quen nẻo tìm đến sân sau.