Chương 562

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 562 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông Phó quả thật hồ đồ, coi con gái của vợ hai như báu vật, còn con gái ruột của mình thì xem như cỏ rác, mặc cho ba mẹ con Phó Bạch Lan ngược đãi con ruột.
Dù ông ta có để lại tài sản cho Thẩm Kiêu và cậu Phó, Đường Niệm Niệm cũng chẳng có chút ấn tượng tốt nào về ông ấy.
May mà ông ta đã qua đời, nếu không cô nhất định sẽ thay Thẩm Kiêu báo thù.
Cả bà lão độc ác kia nữa, mẹ của Phó Bạch Lan, tiếc là bà ta lại chết quá sớm.
“Cứ vu tội gián điệp cho Phó Bạch Lâm.”
Đường Niệm Niệm nhẹ nhàng thốt ra những lời này, đã định đoạt cái chết cho Phó Bạch Lâm.
Tên khốn kiếp đó dựa vào nhà họ Phó hưởng phúc hơn nửa đời người, nếu cứ chết dễ dàng như vậy thì quá hời cho ông ta.
Cha mẹ ruột của anh em Phó Bạch Lan đều làm nghề hát hí khúc. Sau khi cha ruột của bọn họ qua đời, mẹ ruột của họ nhờ kỹ năng biểu diễn và nhan sắc xinh đẹp mà quyến rũ được ông Phó, khiến ông ta mê mẩn xoay như chong chóng.
Sau khi gả vào nhà họ Phó, cả gia đình họ chuyển từ căn nhà lộn xộn sang biệt thự lớn, cuộc sống phú quý như vậy trước kia nằm mơ họ cũng chẳng dám nghĩ tới. Thế nhưng cả nhà lại không biết ơn, còn muốn giết chết con gái mà vợ cả của ông Phó để lại, hòng chiếm đoạt tài sản nhà họ Phó.
Cả gia đình đó còn độc ác hơn cả rắn rết, tuyệt đối không thể để Phó Bạch Lâm chết quá dễ dàng.
Học vấn của Phó Bạch Lâm không cao. Ông ta làm việc ở rạp chiếu phim, đó là công việc ông Phó đã sắp xếp cho ông ta khi còn sống.
Vào thập niên 70, công việc ở rạp chiếu phim là một loại công việc lý tưởng, vinh quang, giống như tài xế vậy. Có thể thấy ông Phó rất quan tâm đến con riêng của vợ.
Khi còn trẻ, Phó Bạch Lâm phụ trách chiếu phim trong rạp, sau này về già thì làm nhân viên bán vé. Công việc vô cùng nhẹ nhàng, chỉ cần cố gắng chịu thêm vài năm nữa là có thể về hưu. Ông ta trông rất giống em gái Phó Bạch Lan, da mặt trắng bóc, dáng người trung bình, gầy teo, trên mặt thường xuyên nở nụ cười, trông hiền lành, nhân duyên ở chỗ làm cũng rất tốt.
Cả nhà này đều rất biết diễn kịch, nhân duyên của Phó Bạch Lan cũng rất tốt, hàng xóm xung quanh đều khen bà ta là một người mẹ kế tốt.
“Lão Phó, lại nghe radio à!”
Phó Bạch Lâm vừa kiểm vé xong, ngồi xuống nghe bình thư[1]. Nhưng hôm nay, trên mặt ông ta không có nụ cười mà có vẻ hơi nghiêm nghị.
[1] Bình thư: một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ.
Em gái đã đến nông trường, ba đứa cháu trai đều đã chết, ông ta không sao cười nổi.
“À ừm, đang nghe bình thư.”
Phó Bạch Lâm miễn cưỡng nở một nụ cười, đáp lời đồng nghiệp.
Trong lòng ông ta dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt, sợ em gái sẽ liên lụy đến mình.
“Lão Phó, sắc mặt ông không tốt lắm, có chuyện gì sao?”
Đồng nghiệp rất cẩn thận, nhận thấy tinh thần của Phó Bạch Lâm không tốt lắm, sắc mặt cũng hơi khó coi, bèn quan tâm hỏi vài câu.
“Mấy ngày nay ngủ không ngon, tuổi già rồi, sức khỏe không còn như trước.”
Phó Bạch Lâm cười càng thêm miễn cưỡng. Từ lúc em gái xảy ra chuyện, ông ta chưa từng được ngủ ngon, buổi tối nằm mơ toàn thấy Phó Thanh Lan, cô em kế bị em gái mình hại chết.
Thật ra năm đó ông ta từng phản đối, không phải vì tâm địa tốt mà vì sợ giết một mạng người sẽ liên lụy đến cả nhà mình.
Nhưng Phó Bạch Lan khăng khăng cố chấp. Khi ông ta biết rõ mọi chuyện thì Phó Thanh Lan đã chết rồi, nghe nói chết vô cùng thảm, máu cũng chảy đến khô cạn.
Khoảng thời gian đó, mỗi buổi tối Phó Bạch Lâm luôn gặp ác mộng, luôn mơ thấy Phó Thanh Lan nằm trong vũng máu. Tình trạng này kéo dài tới một tháng, cơn ác mộng mới biến mất.
Thật không ngờ gần đây ông ta lại mơ thấy Phó Thanh Lan, vẫn giống như giấc mơ ngày xưa: dưới thân Phó Thanh Lan toàn là máu, sắc mặt trắng bệch như người chết, gắt gao nhìn chằm chằm ông ta.
Ông ta thường xuyên bị ác mộng làm cho tỉnh giấc giữa đêm khuya, sau đó thì không thể ngủ tiếp được nữa. Nếu cứ kéo dài như vậy, ông ta nhất định sẽ không chịu nổi.
“Đi bốc mấy thang thuốc Đông y uống đi, lúc trước tôi cũng không ngủ ngon, uống mấy thang thuốc đó cũng đỡ hơn nhiều.”
Người đồng nghiệp nhiệt tình đề cử vị thầy thuốc Đông y đã xem bệnh cho ông ấy. Phó Bạch Lâm phản ứng qua loa, ông ta mắc tâm bệnh, dù Hoa Đà có kê đơn cũng vô dụng.
Lại có một người đi tới kéo người đồng nghiệp kia đi. Sau khi cách xa khoảng vài mét, giọng nói đã truyền tới: “Ông nói mấy lời đó với ông ta làm gì? Em gái của ông ta là một đứa hư hỏng, đang ban ngày ban mặt lại dám làm bậy với đàn ông, bị bắt tại trận, chậc, không một mảnh vải che thân, thật không biết xấu hổ!”