Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Chương 563: Phó Bạch Lâm gặp nạn
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 563 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không thể nào? Em gái lão Phó nhìn có vẻ đoan trang, tri thức, sao lại là loại người như vậy được?” Trên mặt đồng nghiệp tràn đầy kinh ngạc, tin tức của ông ấy không nhạy lắm, vẫn chưa biết Phó Bạch Lan đã xảy ra chuyện.
“Hừ, ngoài mặt thì đoan trang tri thức, nhưng thực chất lại lẳng lơ phóng đãng. Vợ tôi và chị tôi đều tận mắt chứng kiến đấy, chậc chậc… Mà phải nói, bà ta đã năm mươi tuổi rồi mà da thịt vẫn mịn màng, còn quyến rũ hơn cả mấy cô vợ trẻ tuổi nữa chứ.”
“Chẳng trách dạo này sắc mặt lão Phó tệ đến thế, hóa ra là chuyện trong nhà. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được.”
“Sau này cứ tránh xa ông ta ra một chút. Em gái ông ta đã bị đưa đi nông trường cải tạo, ba đứa cháu trai cũng chết hết. Theo tôi thấy, nhà ông ta chắc chắn là bị trúng tà rồi!”
…
Tiếng nói chuyện của hai người này tuy không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, họ cũng chẳng thèm để ý Phó Bạch Lâm có nghe thấy hay không.
Sắc mặt Phó Bạch Lâm vô cùng khó coi. Trước kia, khi em gái ông ta còn có quyền thế, hai tên hèn hạ này thường xuyên nịnh bợ ông ta lắm.
Nhưng ông ta tức giận cũng vô ích. Giờ đây, ngay cả em gái ông ta còn khó tự lo cho bản thân, Thẩm Chí Viễn thì không tìm thấy, chẳng biết đã đi đâu. Dù có tìm được thì ông ta cũng sẽ chẳng quan tâm gì đến mình đâu.
Bây giờ ông ta chẳng thể dựa vào ai cả, chỉ mong có thể yên ổn làm việc cho đến khi về hưu, đừng để xảy ra thêm chuyện gì nữa.
Phó Bạch Lâm lặng lẽ cầu nguyện, ông ta còn hai năm nữa mới về hưu, hy vọng mọi chuyện có thể yên bình trôi qua, tuyệt đối đừng xảy ra thêm biến cố nào nữa.
Ông ta thở dài, đứng dậy đấm đấm vào lưng, rồi đi vào nhà vệ sinh. Ông ta đặt cái radio trên ghế, lát nữa sẽ quay lại nghe tiếp.
Chờ sau khi ông ta rời đi, một bóng dáng xuất hiện, đó là Đường Niệm Niệm.
Cô đội mũ lưỡi trai, vành mũ kéo sụp xuống thấp nhất, che khuất hơn nửa khuôn mặt nên không nhìn rõ. Cô mặc quần áo đàn ông, khó mà phân biệt được giới tính.
Đường Niệm Niệm cầm lấy cái radio, trốn vào một góc, rồi lách mình vào không gian, bắt đầu dò kênh radio.
Còn về phía Phó Bạch Lâm, Thẩm Kiêu cũng đang gây sự.
Thẩm Kiêu cố ý đụng vào ông ta một cái, hai người liền xảy ra tranh cãi. Hơn nữa, Thẩm Kiêu đã cải trang nên Phó Bạch Lâm hoàn toàn không nhận ra.
“Người trẻ tuổi như cậu sao lại không biết điều như vậy hả? Rõ ràng là cậu đụng trúng tôi, cậu không xin lỗi tôi thì thôi, đằng này còn muốn tôi xin lỗi, có biết lý lẽ là gì không vậy!”
Mộng Vân Thường
“Con mắt chó nào nhìn thấy ông đây đụng trúng ông? Lão già bất tử kia, tôi đã đụng trúng ông chưa?”
Vẻ mặt Thẩm Kiêu hung hăng, còn đẩy Phó Bạch Lâm một cái, trông y như một tên lưu manh chẳng sợ trời đất.
Phó Bạch Lâm không đứng vững, suýt chút nữa thì ngã sấp. Ông ta vừa tức vừa sợ, nhưng phần sợ hãi vẫn nhiều hơn.
“Được, xem như tôi xúi quẩy, là tôi đụng trúng cậu, xin lỗi ngài nhé!”
Phó Bạch Lâm nghiến răng nói lời xin lỗi. Thằng nhóc khốn kiếp này cao hơn ông ta cả một cái đầu, người cao lớn như ngựa, ông ta đánh không lại.
“Ông tủi thân cái gì? Giọng điệu này cứ như thể ông đây oan ức cho ông lắm vậy hả? Câu xin lỗi qua loa như thế này ông đây không thèm!”
Thẩm Kiêu lại đẩy ông ta một cái, thể hiện hình tượng lưu manh không thèm nói lý lẽ một cách vô cùng tinh tế.
Lúc này, Phó Bạch Lâm không đứng vững được nữa, ông ta ngã phịch xuống đất. Phải khó khăn lắm ông ta mới bò dậy được, nhưng vẫn không dám tức giận, một tay vịn eo, nghiến răng nói: “Cậu còn muốn làm gì nữa? Tôi đã xin lỗi rồi, cậu đừng có quá đáng!”
“Tôi cứ quá đáng đấy, ông làm gì được tôi?”
Thẩm Kiêu tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống ông ta, giễu cợt nói: “Dập đầu với ông đây đi rồi ông đây tha cho ông!”
Phó Bạch Lâm tức giận đến mức nhảy dựng lên. Dù ông ta có sợ cũng sẽ không dập đầu với thằng nhóc khốn nạn này.
“Có gan thì đánh chết tôi đi! Tôi không tin trên đời này không có công lý! Con trai tôi còn lớn hơn cậu mấy tuổi, cậu lại muốn tôi dập đầu, cậu có còn là con người không hả?”
Phó Bạch Lâm gằn cổ họng kêu lên, hy vọng có thể gọi được đồng nghiệp đến giúp đỡ nhanh chóng.
“Nói với mẹ ông đấy!”
Thẩm Kiêu dùng sức đánh lên đầu ông ta, đánh mạnh đến mức đầu ông ta kêu ong ong, đầu váng mắt hoa, mắt nổi cả đom đóm.