Chương 569

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 569 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Chấn Hưng nhìn thấy Thẩm Kiêu thì vui mừng hơn cả khi thấy con trai mình, cười mắng: “Thằng nhóc cháu đi lâu như vậy, còn không gọi điện thoại, năm nay cháu đừng hòng có kỳ nghỉ!”
Ông ấy liên tục giao cho Thẩm Kiêu những nhiệm vụ mà chỉ cậu ta mới có thể hoàn thành, không ai khác làm được.
“Này nhóc, nói thật cho chú nghe, chuyện nhà họ Chu có liên quan đến cháu không?”
Nói xong chuyện công việc, Minh Chấn Hưng đóng kỹ cửa sổ, thấp giọng hỏi.
Chuyện xảy ra ở Bắc Kinh, ông ấy ở Thượng Hải mà còn biết, chỉ trong hai mươi ngày ngắn ngủi, cả nhà họ Chu đều bị diệt vong, không còn một ai sống sót.
Nếu nói không có yếu tố con người tác động, không ai tin cả.
Minh Chấn Hưng đoán là Thẩm Kiêu, vì cậu ta vừa tới Bắc Kinh thì nhà họ Chu đã xảy ra chuyện, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.
“Nhà họ Chu là tự chuốc lấy họa sát thân!”
Thẩm Kiêu nghiêm nghị đáp, anh tuyệt đối không thừa nhận.
Cho dù đối phương có là Minh Chấn Hưng.
“Vậy chuyện của cha cháu thì sao?” Minh Chấn Hưng đổi chủ đề, hỏi sang Thẩm Chí Viễn.
“Ông ta tự tạo nghiệp phải chết.”
Vẻ mặt Thẩm Kiêu lạnh nhạt, anh chỉ phụ một phần nhỏ mà thôi, nếu bản thân Thẩm Chí Viễn trong sạch, cho dù anh có châm thêm dầu vào lửa cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Minh Chấn Hưng thở dài, vỗ mạnh vai anh, an ủi: “Cố gắng làm việc thật tốt, chú sẽ viết báo cáo thăng chức cho cháu!”
“Cảm ơn chú Minh, cháu đi đây!”
Thẩm Kiêu vội vàng đi ăn cơm với Đường Niệm Niệm, vì ngày mai anh phải lên đường làm nhiệm vụ, thời gian eo hẹp, anh không muốn lãng phí dù chỉ một phút một giây.
“Đi đi!”
Minh Chấn Hưng hiểu được suy nghĩ của anh, bèn để anh rời đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Thẩm Kiêu đã xuất phát đi làm nhiệm vụ, Đường Niệm Niệm không quay về Chư Thành, cô tìm người dọn dẹp lại căn nhà Tây mới mua, còn đặt mua một vài đồ nội thất, cũng không phải loại quá cao cấp, đều là nội thất giá rẻ từ trạm tái chế.
Sau khi dọn dẹp lại một chút, ngôi nhà đã ra dáng, Đường Niệm Niệm dọn vào ở.
Cô vừa mới dọn vào thì đã có người tìm đến tận cửa, đó là một người đàn ông kiêu căng ngạo mạn, hơn ba mươi tuổi, vẻ mặt khinh khỉnh. Cách ông ta nhìn cô khiến Đường Niệm Niệm cảm thấy vô cùng khó chịu, nắm đấm của cô đã siết chặt mấy lần.
Cô cố gắng kiềm chế, vì chưa rõ thông tin về người đàn ông này, cần phải thăm dò trước.
“Chủ nhân căn nhà này, Đỗ Nhất Luân, đâu rồi? Cô là gì của hắn ta?”
Người đàn ông hỏi với giọng điệu như đang thẩm vấn phạm nhân.
Đỗ Nhất Luân đã mất tích nhiều ngày, ông ta cho rằng Đỗ Nhất Luân đã chết, bèn hớn hở đến sở địa chính đòi nhà. Kết quả, đối phương nói cho ông ta biết, Đỗ Nhất Luân đã sang tên nhà cho người thân.
Người đàn ông này đã mơ ước căn nhà từ nhiều năm trước, vốn dĩ tưởng rằng sau khi Đỗ Nhất Luân chết, ông ta có thể thuận lý thành chương tiếp nhận ngôi nhà. Không ngờ cái tên tư phái này lại sang tên nhà, người đàn ông không cam tâm, bèn tìm đến tận nhà.
Nhìn thấy Đường Niệm Niệm chỉ là một cô nhóc, người đàn ông lại nảy ra ý xấu, muốn hù dọa Đường Niệm Niệm để chiếm đoạt căn nhà này.
“Không biết, Đỗ Nhất Luân là chú họ hàng xa của tôi, anh ấy tự nguyện sang tên nhà cho tôi. Thật ra tôi và anh ấy không thân thiết lắm. Lãnh đạo, anh ấy đi đâu rồi ạ?” Đường Niệm Niệm giả vờ ngây thơ.
“Hắn ta là tư phái đó, cô có biết không? Căn nhà này là thứ độc hại của chủ nghĩa tư bản, cô không được phép ở!” Người đàn ông lạnh lùng quát.
“Nhà tôi tám đời làm nông dân, ông nội tôi còn từng đánh Tiểu Quỷ Tử đấy, ông đừng có lấy chuyện tư phái ra mà dọa tôi!”
Đường Niệm Niệm không sợ, học theo bà cụ Đường, hai tay chống nạnh, khí thế ngút trời.
“Nhà cô là nhà nào?”
Người đàn ông hơi kiêng dè, sợ Đường Niệm Niệm có thân thế hiển hách.
“Ông quan tâm nhà tôi làm gì? Ông nội tôi từng đánh Tiểu Quỷ Tử, nhà tôi chính là tám đời bần nông!” Đường Niệm Niệm nói với vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, còn trừng mắt nhìn người đàn ông.
“Mặc kệ cô có phải bần nông hay không, căn nhà này là thứ độc hại của chủ nghĩa tư bản, phải tịch thu sung công!” Người đàn ông vênh váo, định lừa gạt trước.
“Ông muốn cướp nhà của tôi sao? Cút ra ngoài, nếu không tôi gọi cảnh sát đấy!”
Đường Niệm Niệm chạy vào bếp lấy con dao phay, chém mấy nhát về phía người đàn ông.