Đường Niệm Niệm: Một dao phay bảo vệ gia viên

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Đường Niệm Niệm: Một dao phay bảo vệ gia viên

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 570 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vô pháp vô thiên! Cái nhà này là độc thảo tư bản chủ nghĩa, con nhóc như mày mà dám cả gan ở trong cái độc thảo tư bản chủ nghĩa này à? Mau dọn đi ngay, không thì tao tống mày lên nông trường cải tạo!”
Người đàn ông khiếp sợ trước con dao phay sắc lẹm, lùi lại mấy bước, suýt vấp phải bậc cửa mà ngã chổng vó.
“Phì! Cái thứ độc thảo tư bản chủ nghĩa gì chứ? Cái nhà này đã sang tên cho tôi rồi, đây là nhà của tôi! Nhà tôi tám đời làm nông dân, cái nhà này trong sạch! Ông đừng hòng lừa tôi! Cút ngay đi, không thì tôi chém chết ông!”
Đường Niệm Niệm vung dao lên, suýt nữa chém trúng mặt người đàn ông. Ông ta sợ đến hồn bay phách lạc, vừa lăn vừa bò mà chạy ra ngoài.
“Cút! Nếu còn dám đến làm phiền, đừng trách tôi không khách khí!”
Đường Niệm Niệm xách dao phay đuổi theo, giọng cô rất lớn, hàng xóm xung quanh đều nghe thấy rõ mồn một.
Đây là khu nhà Tây, những người sống ở đây đều có địa vị, thậm chí có vài vị lãnh sự từ các lãnh sự quán nước ngoài. Đúng lúc hôm nay là cuối tuần, có mấy người nước ngoài đang đi dạo gần đó, nghe thấy ồn ào liền chạy tới hóng chuyện.
Đường Niệm Niệm nhìn thấy những người nước ngoài tóc vàng mắt xanh thì càng la lớn hơn: “Ngôi nhà này là do người thân của tôi sang tên cho tôi, hoàn toàn hợp pháp, hợp lý! Mấy người dựa vào đâu mà dám cướp nhà tôi? Tôi thấy mấy người ỷ tôi là dân quê nên muốn chiếm đoạt nhà tôi!”
“Tôi đang làm theo pháp luật, ngược lại là cô đồng chí đây, tôi vừa bước vào nhà cô đã vung dao chém người, cản trở tôi thi hành công vụ, đúng là vô pháp vô thiên!”
Người đàn ông khốn khổ chật vật, tức đến hộc máu. Nhưng ông ta lòng dạ thâm sâu, lại rất biết diễn kịch, lập tức phản pháo vu oan Đường Niệm Niệm động thủ trước.
Mọi người đứng xem đều xì xào bàn tán, không ngừng đánh giá Đường Niệm Niệm và người đàn ông, không biết nên tin ai đây?
Hai người họ ai cũng có lý lẽ riêng, nhưng dáng vẻ của cô gái xinh đẹp đang giơ dao phay kia trông cứ như muốn chém người thật.
Đường Niệm Niệm thầm cười khẩy, lớn tiếng nói: “Tôi làm sao biết ông là ai? Rõ ràng nhà này là chú họ tôi cho tôi, ông lại hành xử như kẻ cướp, vừa bước vào cửa đã hung hăng đuổi tôi đi, còn nói cái nhà này là độc thảo tư bản chủ nghĩa, muốn tịch thu sung công quỹ! Tôi nói cho ông biết, nhà tôi tám đời làm nông dân, ông nội tôi còn từng đánh tiểu quỷ tử! Ông đừng hòng ức hiếp tôi! Cái nhà này hoàn toàn trong sạch, nào có phải độc thảo tư bản chủ nghĩa? Tôi thấy trong đầu ông mới mọc đầy độc thảo, chỉ muốn cướp nhà của dân!”
Cô cố ý nói lớn tiếng, hơn nữa chất giọng còn trong trẻo, nói rõ ràng từng chữ, mọi người vây xem đều nghe rõ mồn một, ánh mắt nhìn sang người đàn ông lập tức đầy vẻ tức giận.
Xã hội mới tươi sáng, đất nước thanh bình, thế mà vẫn còn hành vi cướp bóc trắng trợn như vậy sao?
Nực cười!
“Chủ nhân của căn nhà này tên là Đỗ Nhất Luân, là phần tử tư phái. Đỗ Nhất Luân đã mất tích nhiều ngày, tôi nghi ngờ anh ta đã đi theo kẻ thù, nên mới tới đây điều tra. Tôi thận trọng chấp hành công vụ, không thẹn với lương tâm.”
Khả năng diễn xuất của người đàn ông cực kỳ cao siêu, vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, cán cân trong lòng mọi người xung quanh lại nghiêng về phía ông ta.
“Đỗ Nhất Luân là chú họ bà con xa của tôi, tôi không hề biết anh ấy là phần tử tư phái. Dù sao ông nội của tôi cũng từng đánh tiểu quỷ tử, nhà tôi tám đời làm nông dân, cái nhà này là do Đỗ Nhất Luân sang tên lại cho tôi. Tôi còn là nhân viên chính thức của nhà máy quốc doanh, sao tôi lại không thể sống trong căn nhà này chứ?”
Đường Niệm Niệm nói có sách mách có chứng để phản bác lại, mọi người nghe thấy đều gật gù đồng tình.
Cô gái xinh đẹp đó nói không sai, nhà cửa đã sang tên rồi, việc ai người nấy chịu. Nợ nần của chủ nhà trước đó không thể đổ lên đầu cô gái này được.
Mộng Vân Thường