Chương 598

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 598 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những bộ trang phục cho các cô gái trẻ phải có chất liệu tốt một chút, còn phải có khăn trùm đầu thêu hoa, nhằm tôn lên vẻ đẹp dịu dàng của những cô gái vùng sông nước Giang Nam.
Bà cụ Đường nhìn bộ quần áo trên người mình rồi nói: “Kiểu quần áo này khá đơn giản, nhưng thêu hoa lên thì khá phiền phức, tốn nhiều công sức.”
“Nhờ người ở thôn khác tới giúp, làm một bộ quần áo được trả một đồng năm tiền công!”
Đường Niệm Niệm cũng không hề lo lắng, với cô, không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được.
Bà cụ Đường và bác ba gái hít một hơi lạnh, rất xót ruột vì tiền công quá cao.
“Phải hoàn thành trong vòng ba ngày, còn phải đảm bảo chất lượng. Nếu không đạt yêu cầu sẽ không được trả tiền. Sau này, công nhân trong xưởng, bất kể nam hay nữ, đều sẽ có quần áo lao động thống nhất và được phát miễn phí.”
Đường Niệm Niệm không hề nói suông, cô thật sự muốn may đồng phục lao động. Mỗi ngày tới thăm phân xưởng, cô đều thấy những bộ quần áo vá víu, cũ kỹ, một màu xám xịt đập vào mắt, ảnh hưởng đến hình ảnh của nhà máy.
Bà cụ Đường không nói gì nữa, bản lĩnh của cháu gái ngày càng lớn, bà không hiểu những chuyện đó, chỉ có thể cố gắng không làm vướng bận, không gây thêm phiền phức cho cháu gái.
Về phần quần áo lao động, Đường Niệm Niệm giao cho bác ba gái, bảo bà đến thôn bên cạnh đàm phán.
Hơn nữa, cô còn cố ý dặn dò riêng bác ba gái vài câu: “Nói tiền công một đồng năm thì phải trả đủ, không được thiếu một cắc nào. Nhưng phải giải thích rõ với đối phương rằng quần áo phải đảm bảo chất lượng, và phải hoàn thành trong vòng ba ngày. Nếu không làm được thì sẽ không được trả tiền.”
“Bác biết rồi, Bé Niệm yên tâm, bác chắc chắn sẽ làm tốt.”
Bác ba gái Hoàng Chiêu Đệ vỗ ngực đảm bảo, trong lòng không chỉ hồi hộp mà còn vô cùng hưng phấn.
Cuối cùng bà cũng có thể đích thân đảm đương công việc quan trọng. Ngay cả bác hai gái (bà cụ Đường) cũng có thể nhận được mười tám đồng tiền lương, còn bà thì chẳng làm được gì, nên Hoàng Chiêu Đệ có chút hụt hẫng trong lòng.
Bình thường bà ấy thường xuyên than thở trước mặt đại đội trưởng, còn muốn chồng xin cho bà vào nhà máy vớ làm việc, nhưng đại đội trưởng lại công chính liêm minh từ chối.
Hiện tại cuối cùng cũng đến lượt Hoàng Chiêu Đệ bà ấy ra tay. Bà ấy phải làm thật tốt để Bé Niệm hài lòng, sau này không chừng sẽ được giao cho nhiều việc quan trọng hơn nữa!
“Bác ba gái à, lô quần áo lao động này vô cùng quan trọng, liên quan đến sự phát triển của Đường Thôn chúng ta trong vài chục năm tới, còn có cả đơn đặt hàng ngoại hối trị giá mấy trăm vạn nữa. Nếu quần áo hoàn thành không đúng hạn, hoặc cắt xén nguyên vật liệu khiến người nước ngoài không hài lòng, thì sẽ tổn thất đơn đặt hàng hơn trăm vạn đô đấy.”
Đường Niệm Niệm cố ý nói một cách nghiêm trọng, sau đó thấy bác ba gái hít một hơi lạnh, sắc mặt thay đổi, trên trán đổ mồ hôi lạnh, người run lên bần bật.
“Niệm... Bé Niệm, chuyện này... cháu tìm người khác làm đi, bác... bác không làm được.”
Ý chí mạnh mẽ của Hoàng Chiêu Đệ lập tức tiêu tan. Hơn trăm vạn, bán bà ấy một trăm lần cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy.
Bà ấy không dám dính vào vũng bùn này đâu!
Đường Niệm Niệm dở khóc dở cười, chỉ mải trêu chọc bác ba gái mà quên mất bà ấy cũng nhát gan giống như đại đội trưởng.
“Đưa cho người khác thì cháu lại càng không yên tâm. Nhiệm vụ quan trọng như vậy cần phải giao cho người nhà. Bác ba gái, chỉ cần bác làm ổn thỏa việc này, sau này cháu sẽ giao cho bác quản lý bên phía quạt lúa mì.”
Đường Niệm Niệm vẽ ra một viễn cảnh vừa thơm vừa ngon, bởi bên phía quạt lúa mì cần phải có người quản lý, vốn dĩ ban đầu cô đã định để bác ba gái lo liệu.