Hoàng Chiêu Đệ Hừng Hực Khí Thế

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 599 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ý chí mạnh mẽ của Hoàng Chiêu Đệ sống lại mạnh mẽ gấp đôi, hai mắt bà phát sáng, tinh thần như trẻ ra hai mươi tuổi, vừa mừng vừa ngờ hỏi: “Thật sự để bác quản lý việc quạt lúa mì sao?”
“Vâng, nhưng bác phải chứng minh được năng lực, để người trong thôn tâm phục khẩu phục, nếu không cháu tiến cử bác lên sẽ khiến người khác không phục.”
“Bé Niệm cứ yên tâm, lúc bác còn trẻ, cho dù có làm gì cũng là số một trong thôn, nếu không ông nội Tư của cháu cũng không tìm cả trăm dặm mới tìm được một người như bác để lấy về nhà làm dâu. Không phải bác nói khoác đâu, cả thôn này chỉ có mình bác mới làm được việc này, những người khác không thể bì kịp đâu.”
Hoàng Chiêu Đệ vỗ ngực thùm thụp, mặt mày hớn hở, tinh thần phấn chấn.
Khóe miệng Đường Niệm Niệm khẽ giật. Hiện tại cô vô cùng nghi ngờ, mấy người phụ nữ trong Đường Thôn khi khoác lác có phải đều nói cùng một kiểu không?
Bà của cô, bác ba gái, thím hai, cả Từ Kim Phượng, rồi mấy người phụ nữ khác trong thôn, khi nhắc đến mình thời trẻ, ai cũng nói y hệt nhau—
“Lúc bác còn trẻ cho dù làm gì cũng là số một!”
Hơn nữa cô nhớ rõ, bác ba gái và vài người phụ nữ trong cùng thôn đều lấy chồng cùng thôn, những người phụ nữ ấy cũng đều tự nhận mình là số một, vậy rốt cuộc ai mới là người nói dối đây?
Đường Niệm Niệm âm thầm buồn cười. Cô bảo bác ấy tới chỗ đại đội trưởng lấy tiền làm năm mươi bộ quần áo lao động, cô còn phải vẽ mẫu thiết kế quần áo.
“Cứ như vậy nhé, trên giày và ống quần sẽ thêu thêm vài bông hoa, cháu sẽ nghĩ cách kiếm vải.”
“Vậy để bác đi tìm người.”
Hoàng Chiêu Đệ nhìn kỹ bản vẽ, thích mê không nỡ rời tay, bộ quần áo này thật xinh đẹp. Bà ấy suy nghĩ một chút rồi nói: “Bé Niệm à, làm cho cháu một bộ luôn đi, cháu mặc cái này chắc chắn đẹp.”
Đường Niệm Niệm sửng sốt, không khỏi bật cười rồi nói: “Cháu không cần, làm cho chị Hồng Hạnh đi ạ.”
“Cho con bé làm gì, làm cho cháu đi, cháu không cần phải bận tâm, bác đã quyết rồi.”
Hoàng Chiêu Đệ nghe tới con gái, tâm trạng vui sướng lập tức chùng xuống. Hiện tại tình yêu thương bà ấy dành cho con gái ngày càng lụi tàn, chỉ đợi sau khi Tuyên Xuân Vinh cưới vợ xong, sẽ đưa đứa con gái không nên thân này ra ngoài, gả đi thật xa, nhắm mắt làm ngơ.
Đường Niệm Niệm cũng không tranh cãi, còn nói: “Vậy làm thêm hai bộ đi ạ, cháu đưa thêm tiền.”
“Được!”
Hoàng Chiêu Đệ hấp tấp đi tìm đại đội trưởng.
“Mãn Sơn, cho tôi tiền, Niệm Niệm bảo rồi.”
Có chỉ thị của Đường Niệm Niệm, Hoàng Chiêu Đệ không còn ăn nói dè dặt như xưa nữa, đứng thẳng người trước mặt đại đội trưởng, giọng điệu cũng lớn hẳn lên.
“Bà ăn thuốc súng à?”
Đại đội trưởng nghi ngờ nhìn vợ mình, phải ăn ít nhất ba cân thuốc súng, nếu không sao có mùi thuốc súng nồng nặc như vậy được.
“Ông quản tôi làm gì chứ, mau lấy tiền đi, tôi còn phải giúp Niệm Niệm làm việc nữa, đây là chuyện hơn trăm vạn đô đấy, ông đừng có mà chậm trễ!”
Giọng điệu của Hoàng Chiêu Đệ rất ngang tàng. Đợi sau này bà ấy lên làm quản lý việc quạt lúa mì, lưng bà ấy chắc chắn sẽ còn thẳng hơn nữa.
Đại đội trưởng vừa nghe là chuyện hơn trăm vạn, cũng không chấp nhặt thái độ của vợ nữa, hỏi rõ vài hạng mục công việc rồi tới phòng tài chính lấy tiền, còn dặn dò: “Niệm Niệm tin tưởng bà, nên mới giao công việc quan trọng như vậy cho bà làm. Bà đừng có đắc ý vênh váo, hất đuôi lên trời, người khác đưa mấy cái trứng gà, nói vài câu ngon ngọt, là quên cả mình là ai rồi!”
“Tôi là loại người như vậy sao? Ông Đường Mãn Sơn hãy cứ mà xem cho kỹ đây, tôi nhất định còn làm tốt hơn ông, lần này tôi tuyệt đối hoàn thành xuất sắc công việc!”
Hoàng Chiêu Đệ chống nạnh, buông lời thách thức với chồng mình.
Xem thường ai đấy!
Trước kia bà ấy chẳng qua là chưa có cơ hội thể hiện mà thôi, nói về năng lực thì bà ấy chẳng thua kém ai. Lần này bà ấy phải chứng minh năng lực, nhất định sẽ khiến người trong thôn phải lau mắt mà nhìn.
Hoàng Chiêu Đệ hừ một tiếng, ngẩng cao đầu, cầm tiền, hấp tấp rời đi.
Đại đội trưởng tức đến bật cười, mách với Đường Kiến Thụ vừa mới sang đây: “Nhìn mẹ con xem, cánh còn chưa mọc mà đã muốn bay lên trời rồi, cứ xem mà xem, sớm muộn gì cũng sẽ ngã thôi!”