Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 600 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cha à, mẹ con rất giỏi đó.”
Đường Kiến Thụ cảm thấy cha mình quá tự cao. Mẹ anh nhanh nhẹn, thông minh, lại còn nấu ăn ngon, không thầy dạy cũng biết cách may vá và dệt áo lông, chứng tỏ chỉ số thông minh của mẹ anh rất cao, không hề thua kém cha mình.
Chỉ là trước đây mẹ anh không có cơ hội thể hiện tài năng thôi.
Đại đội trưởng cứng họng, trừng mắt nhìn con trai. Ông đâu có nói vợ mình không làm được, chỉ là ông không hài lòng khi bà ấy nhăn nhó với mình, hơn nữa mới bắt đầu đã ra vẻ hống hách. Ông có thể đoán trước được rằng, nếu sau này bà ấy thật sự quản lý việc bện quạt lúa mì, địa vị của ông trong gia đình chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh.
Kinh tế phát triển là điều tốt, nhưng tính tình của người phụ nữ này cũng phát triển theo, thì lại không hay chút nào.
Mộng Vân Thường... Haizz!
Đại đội trưởng cũng không buồn phiền lâu. Ông còn rất nhiều công việc trong tay, đâu có thời gian mà ủ rũ.
Đường Niệm Niệm nói cần tìm năm mươi cô gái trẻ để bện quạt lúa mì, với các yêu cầu sau.
Họ phải biết bện quạt lúa mì, diện mạo đoan trang, dáng người không được quá thấp bé. Trong thôn không đủ người, chỉ tìm được một nửa, nên đại đội trưởng lại sang thôn khác tìm nốt số còn lại.
Đường Niệm Niệm nhận được thông báo, bèn đến gặp năm mươi cô gái này.
Năm mươi cô gái đứng trước nhà máy vớ, xếp thành năm hàng theo chiều cao, đứng nghiêm chỉnh. Người chỉ huy là Đường Kiến Thụ.
Đại đội trưởng chỉ huy hơn nửa ngày mà vẫn chưa đâu vào đâu, Đường Kiến Thụ thấy không chịu nổi nên đã ra tay.
Người trong thôn đều đứng cách đó không xa, săm soi từng người, còn xì xào bàn tán.
“Người đứng thứ ba từ trái sang ở hàng đầu tiên thật đẹp, không biết đã có chồng chưa?”
“Cô ấy là cháu gái bên ngoại tôi.”
Người phụ nữ nói chuyện vô cùng kiêu ngạo. Bà ta chuyện gì cũng biết, lúc nghe đại đội trưởng muốn tìm các cô gái trẻ, lập tức chạy về nhà mẹ đẻ, kéo cháu gái tới nộp đơn, quả nhiên được chọn.
Người phụ nữ liếc mắt nhìn bà dì vừa hỏi thăm, ánh mắt có chút khinh thường, vội vàng nói: “Cháu gái tôi rất xinh đẹp, việc đồng áng hay việc nhà đều giỏi giang, là một cô gái tốt hiếm có khó tìm ở thôn nhà mẹ đẻ tôi đấy. Anh rể tôi nói, nếu cháu gái tôi tìm chồng, không bàn tới cái khác, nhưng đầu tiên là phải có công việc, dù là công nhân tạm thời cũng được, không có việc thì khỏi bàn.”
Lời này của bà ấy đã khiến mấy người vừa ngắm trúng cháu gái nhà bà ta phải im bặt, không nói gì nữa mà quay sang nhìn những cô gái khác.
Hơn hai mươi cô gái ở thôn khác được đại đội trưởng cẩn thận lựa chọn, giờ đây đều trở thành những "hoa thơm cỏ ngọt". Rất nhiều gia đình có con trai đang ở độ tuổi thanh niên đều hỏi thăm tình hình của các cô gái ấy, muốn đưa về nhà mình làm dâu.
Đường Niệm Niệm nhìn năm mươi cô gái này, cũng khá hài lòng. Tạm thời chọn năm mươi cô gái này, vẫn chưa được tính là công nhân chính thức, chỉ là công nhân tạm thời, nhưng điều đó cũng khiến các cô gái vui vẻ vô cùng.
Đại đội trưởng lại hăng hái đi làm biểu ngữ, treo trước cửa thôn, trên đó viết—
“Nhiệt liệt hoan nghênh các vị lãnh đạo và khách nước ngoài tới chỉ đạo công việc!”
Ông ấy lại đi mời một ban nhạc nổi tiếng gần xa đến. Tất cả các buổi biểu diễn trong phạm vi mấy chục dặm quanh đây đều do dàn nhạc này nhận thầu. Ông còn mời cả đội múa lân và múa rồng đến nữa.
Theo cách nói của Đường Niệm Niệm, đây là những điểm đặc sắc của Hoa Hạ, người nước ngoài rất thích.
Chưa đầy ba ngày, quần áo lao động đã được làm xong. Với tiền công một đồng rưỡi, các bà các mẹ đều tăng ca làm thêm giờ. Hơn nữa, Đường Niệm Niệm rất hào phóng, cắt quần áo xong còn dư lại vải vụn, cô cũng không lấy lại.
Những miếng vải vụn đó khâu lại với nhau, dán lên mũi giày rất tốt.
Cũng vì vậy, mấy người phụ nữ đều dốc hết kỹ năng của mình để may những bộ quần áo kia trở nên xinh đẹp. Đường Niệm Niệm cũng may hai bộ, cô là người mặc đầu tiên.
Cô vừa mặc vào, mọi người đều ngẩn ngơ.