843. Chương 843

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 843 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đừng dọa chúng tao, bọn tao không sợ đâu, mau xuống thuyền đi, nếu không tao sẽ cắt cổ nó!
Tên côn đồ đâm mạnh dao găm, cổ Đường Trường Phong đã rỉ máu. Anh ấy đau đến mức mặt mày trắng bệch, nhưng cố nén không kêu la, không muốn làm em gái phân tâm.
Một, hai, ba!
Đường Niệm Niệm vừa dứt lời đếm, một cái bóng lao nhanh như tia chớp đến trước mặt Đường Trường Phong. Ngay sau đó là một tiếng hét thảm thiết. Tên côn đồ đang khống chế Đường Trường Phong đã ngã vật xuống đất, một cánh tay đẫm máu bay văng ra một bên, trên tay vẫn còn cầm dao găm.
Không nghe lời, đáng chết!
Thẩm Kiêu ném khúc tay gãy xuống biển, sau đó giật cánh tay còn lại xuống, tựa như đang nhổ củ cải. Tên bắt cóc dù không còn hai cánh tay, muốn ngất đi cũng không được. Gã quá đau đớn, đau đến mức chỉ muốn chết đi cho xong.
Giết tao đi, van xin mày, giết tao đi!
Tên bắt cóc đau đớn lăn lộn dưới đất, mỗi lần lăn là máu lại tuôn ra xối xả. Sàn thuyền dây đầy máu. Một tên bắt cóc khác thấy cảnh đó thì run lẩy bẩy, dao găm trong tay gần như không cầm nổi nữa.
Cố thêm chút nữa, còn thiếu một cái!
Thẩm Kiêu lại giật thêm một chân của tên bắt cóc. Niệm Niệm đã nói muốn chia năm xẻ bảy, anh phải nghiêm túc hoàn thành.
A...
Tiếng kêu thảm thiết của tên bắt cóc vang vọng tận mây xanh. Đùi phải của gã đã bị giật đứt, Thẩm Kiêu tiện tay ném xuống biển, cái chân đứt lìa nhanh chóng biến mất trong làn nước.
Tôi sai rồi, là Anh Long phái chúng tôi đi bắt cóc, chúng tôi chỉ là nghe lệnh làm việc. Van xin anh chị giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi một mạng chó đi!
Một tên bắt cóc khác quỳ sụp xuống. Mặc dù bọn chúng là kẻ bắt cóc, nhưng cặp nam nữ này quả là Diêm Vương, gã không thể nào trêu chọc nổi.
Đường Niệm Niệm vẫn vô cảm. Thẩm Kiêu tiếp tục giật nốt cái chân còn lại. Tên bắt cóc đã biến thành một khối thịt đẫm máu, sức la hét cũng đã kiệt quệ. Ánh mắt gã cầu khẩn, hy vọng có thể được chết thanh thản. Thẩm Kiêu không nhanh không chậm túm lấy khối người này, nhẹ nhàng vỗ một cái, xương cổ đã gãy, cho gã được chết thanh thản. Sau đó ném thi thể xuống biển cả.
Ba thi thể khác cũng bị ném xuống biển cả. Chỉ còn một tên là còn thở, gã sợ đến mức tè dầm. Mùi nước tiểu khai nồng nặc khiến Đường Niệm Niệm chỉ muốn xé xác gã. Nhưng giữ lại thì vẫn còn tác dụng.
Anh Long tên gì? Tại sao muốn bắt cóc bọn họ?
Đường Niệm Niệm lạnh giọng hỏi.
Anh Long chính là Anh Long, chúng tôi chỉ gọi anh ấy là Anh Long thôi. Tôi không biết tại sao anh ấy muốn bắt cóc họ, chúng tôi chỉ là nhận lệnh làm việc. Những lời tôi nói đều là thật, nếu tôi có nói một chữ dối trá, xin để trời đánh tôi năm lần, chết không toàn thây.”
Tên bắt cóc thề thốt, chỉ sợ Đường Niệm Niệm nổi giận thì gã sẽ giống đồng bọn, ngay cả toàn thây cũng không còn, còn chết thê thảm vậy.
Anh Long bảo mày bắt nam hay nữ?
Đường Niệm Niệm phải hỏi cho rõ ràng.
Nữ. Chúng tôi không muốn bắt nam, là anh ta xông ra cản, chúng tôi sợ đánh động các sếp, khi đó mới bắt luôn cả anh ta.”
Vẻ mặt tên bắt cóc đầy cầu xin. Gã hối hận xanh cả ruột, sớm biết tên l* m*ng này có bạn bè như Diêm Vương thì có chết gã cũng không dám bắt cả anh ta theo.
Bọn mày bắt cóc bạn của tao ngay trước mặt tao, sao tao có thể khoanh tay đứng nhìn!
Đường Trường Phong lý lẽ hùng hồn.
Mộng Vân Thường
Im miệng!
Đường Niệm Niệm liếc một cái đầy ghét bỏ. Đường Trường Phong thông minh mà ngậm miệng lại, còn cười xòa lấy lòng, nhưng trong lòng thì lo lắng bất an, sợ em gái nổi giận sẽ không thèm để ý tới mình nữa.
Mang bọn ta đi tìm Anh Long!
Đường Niệm Niệm không hỏi nữa. Tên tay chân như thế này biết quá ít, vẫn là tự mình đến hỏi Anh Long thì hơn.
Tôi... tôi không dám. Anh Long biết sẽ giết tôi.
Tên bắt cóc run lẩy bẩy. Anh Long ngoan độc hung tàn, nếu gã dám dẫn người đến thì chắc chắn sẽ giết chết gã.
Đường Niệm Niệm cười khẩy nói: Mày không chịu dẫn đường, bây giờ tao sẽ giết chết mày!