Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Bà Cụ Đường Chấp Nhận Quả Phụ
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 905 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bây giờ con gọi điện thoại cho cái thằng nhóc đó đi, bảo nó về đây ngay lập tức!"
Bà cụ Đường không biết số điện thoại của con trai út, chỉ đành bảo Đường Niệm Niệm gọi.
Đường Niệm Niệm không dám cãi lời, đành phải ngoan ngoãn gọi điện cho Đường Mãn Đồng, nhưng chuông điện thoại đổ hồi lâu mà chẳng thấy ai nghe máy, rõ ràng là chú ấy không có ở nhà.
"Bà ơi, chú ấy không có nhà rồi ạ."
Đường Niệm Niệm nhẹ nhàng thở ra.
"Cái thằng nhóc này, đồ quỷ sứ, bao nhiêu cô gái chưa chồng tốt đẹp thì không chịu, cứ thích đi tìm cái thứ rổ rá cạp lại, rõ ràng là nó muốn tức chết bà đây mà!"
Bà cụ Đường tức giận đến không thở nổi, thím Trương vỗ lưng giúp bà cụ dễ thở hơn, rồi an ủi: "Con trai không nghe lời mẹ, bà phải nghĩ thoáng một chút, đừng tức giận kẻo hại đến sức khỏe. Hơn nữa, người đã qua một đời chồng cũng không nhất định là không tốt. Chúng ta cứ hỏi rõ ràng tình hình bên nhà gái trước đã, biết đâu lại là người tốt đấy!"
"Rổ rá cạp lại thì có gì mà tốt, Mãn Đồng nhà tôi còn là trai tân đấy!" Bà cụ Đường buột miệng nói ra.
"Bà ơi, sao bà lại bảo chú nhỏ không còn là trai tân nữa?" Đường Niệm Niệm phản bác.
"Con biết cái gì đâu mà nói!" Bà cụ hung hăng trừng mắt, Đường Niệm Niệm ngoan ngoãn im lặng.
"Con nói xem cái cô đã qua một đời chồng kia là người như thế nào, vì sao lại ly hôn?" Bà cụ Đường bắt Đường Niệm Niệm phải thành thật khai báo, ánh mắt hung dữ chiếu thẳng vào cô khiến cô không dám không làm theo, chỉ đành kể ra toàn bộ.
"Con cũng không rõ lắm, chú nhỏ nói cô ấy là giáo viên tiểu học, cha mẹ đều là giáo viên, chồng cô ấy mất vì bệnh rồi, và chưa có con."
"Bà ơi, gia đình có truyền thống học thức đấy, chồng lại mất rồi, chưa có con nữa, cô gái đã qua một đời chồng này cũng không tệ chút nào." Thím Trương lập tức nói, nhưng vừa nhận được ánh mắt của bà cụ Đường thì thím Trương cũng ngậm chặt miệng lại.
"Bà ơi, bà phải nhìn thoáng ra một chút, kết hôn lần hai hay lần một cũng vậy cả, trước kia hoàng đế còn cưới quả phụ đấy, quả phụ kia còn sinh con rồi cơ." Đường Niệm Niệm khuyên nhủ.
"Đúng thế, đúng thế, tôi cũng có nghe trong kịch hát rồi." Thím Trương phụ họa.
Cơn tức của bà cụ Đường dần tiêu bớt một chút, ngữ khí cũng nhẹ nhàng hơn: "Tôi phải xem nhân phẩm của cô gái kia như thế nào đã, cả cha mẹ cô ta nữa."
Chuyện cô ấy đã qua một đời chồng thì bà miễn cưỡng có thể chấp nhận, nhưng nếu cô gái này và cha mẹ cô ta không phải kiểu dễ ở chung, bà tuyệt đối sẽ không đồng ý.
"Con đi gọi điện thoại cho chú nhỏ, để chú ấy sắp xếp!"
Đường Niệm Niệm đứng dậy đi gọi điện thoại, bà cụ Đường nghiến răng trừng mắt, cái con bé hư này đang bày trò với bà đấy à, vừa mới gọi điện thoại không được xong, giờ lại gọi được rồi.
Từ lớn đến bé cấu kết hết với nhau, làm không ít chuyện xấu rồi!
Đường Niệm Niệm gọi tới khách sạn, bảo Đường Kiến Thụ đi tìm chú nhỏ.
"Nói với chú nhỏ, bà nội đã đồng ý cho chú nhỏ và cô quả phụ kia yêu nhau rồi, nhưng bà muốn gặp mặt nhà gái và cha mẹ cô ấy, bảo chú nhỏ mau thu xếp đi."
"Bà nội đã đồng ý rồi sao? Niệm Niệm, em thuyết phục được à?" Đường Kiến Thụ không thể tin được, dù sao Đường Mãn Đồng có vẻ ngoài tuấn tú lịch thiệp, lại là quản lý tiêu thụ của nhà máy sản xuất vớ, mỗi tháng kiếm được không ít tiền, điều kiện khá tốt rồi. Bà cụ Đường nhờ người khác giới thiệu đối tượng đều đặt yêu cầu khá cao, sao lại chấp nhận một quả phụ?
"Dù sao bà cũng đồng ý rồi, anh mau đi tìm chú nhỏ đi!" Đường Niệm Niệm không kiên nhẫn nữa, cúp điện thoại, quay đầu cười lấy lòng bà cụ Đường: "Bà ơi, thu xếp xong rồi!"
Bà cụ Đường hừ lạnh một tiếng, còn hung hăng trừng mắt với cô.
Đường Niệm Niệm thè lưỡi, bà cụ càng lúc càng nóng tính, thật khó dỗ mà.
"Thím, Niệm Niệm, tôi ra sau núi khai hoang một mảnh đất trồng rau được không?" Thím Trương chủ động chuyển hướng đề tài.
"Khai hoang vất vả lắm thím, mà ăn cũng chẳng hết bao nhiêu. Muốn ăn gì thì cứ mua thôi!" Đường Niệm Niệm phản đối, cô mời thím Trương tới là để làm bảo mẫu chứ không phải để khai hoang.
Biểu cảm bà cụ Đường thả lỏng, từ sớm bà đã muốn khai hoang đất rồi, phía sau núi bỏ hoang rất nhiều đất trống, mỗi lần nhìn thấy bà cụ đều đau lòng, đất tốt thế mà không trồng gì thì quá lãng phí rồi.
Nhưng điều khiến bà cụ băn khoăn là, cháu gái trả lương cho thím Trương là lương bảo mẫu, lại sai người ta đi trồng trọt, như thế không phải là bóc lột người ta sao? Bà cụ Đường cứ mãi băn khoăn trong lòng.
"Rau mua ngoài không ngon bằng rau nhà trồng, lại chẳng tốn bao nhiêu sức lực. Hiện tại tôi nhàn rỗi quá, xương cốt rệu rã hết cả rồi, phải kiếm ít việc mới được!" Thím Trương thật sự muốn làm việc, hiện tại bà ấy được ăn ngon, công việc lại ít, người mập ra rồi, nếu không tìm ít việc để làm thì sẽ không mặc vừa quần áo mới may mất.
Bà ấy nói rất chân thành, bà cụ Đường cũng tỏ vẻ mình cũng có thể góp sức, Đường Niệm Niệm liền đồng ý: "Hai người đừng khai hoang một mảnh đất quá rộng, một góc nhỏ thôi là đủ rồi!"
"Ừ, cũng không làm được bao nhiêu." Thím Trương đồng ý rất hay, nhưng trong lòng lại nghĩ, một góc bé tí thì làm được gì, chẳng thấm vào đâu, ít nhất cũng phải được nửa mẫu đất.
Sáng sớm hôm sau, thím Trương và bà cụ Đường khiêng cái cuốc đi ra sau núi, nửa đường còn đụng phải Triệu Xuân Mai, bà ta cũng đi ra phía sau núi tưới nước cho đất trồng rau.
Triệu Xuân Mai rất chịu khó, ngoài việc trồng rau trong sân nhà mình, bà ta còn trồng một ít ở phía sau núi. Bà ta còn nuôi gần mười con gà, rau ăn không hết thì cho gà ăn, nhờ vậy rau dưa và trứng gà đều không cần phải mua.
Đi ra sau núi phải đi qua viện người nhà, Hà Vọng Đệ sống ở tầng một, cô ta đang làm việc ở cửa, đang xát muối và bột ớt lên rau cải đã rửa sạch, làm xong thì bỏ vào vại dưa chua, đủ ăn qua một mùa đông.
"Muối này cô mua ở đâu đấy?" Kỳ thật Triệu Xuân Mai không muốn để ý đến cô ta, nhưng đã đi qua trước mặt người ta rồi, không lên tiếng chào hỏi thì không tốt lắm, dù sao bà ta vẫn chưa chính thức trở mặt thành kẻ thù với Hà Vọng Đệ.
Hơn nữa, bà ta thật sự cảm thấy muối Hà Vọng Đệ đang xát không đúng lắm, không giống như muối bình thường bà ta mua về ăn.
"Không mất tiền, nhặt miễn phí đấy." Hà Vọng Đệ vẻ mặt đắc ý, còn hừ một tiếng với bà cụ Đường.
Bà cụ Đường hừ một tiếng lớn hơn, còn đảo mắt xem thường.
"Muối còn có loại miễn phí á? Cô nhặt ở đâu đấy, tôi cũng nhặt một ít về ăn!" Triệu Xuân Mai hoàn toàn không tin, bà ta đoán Hà Vọng Đệ ăn trộm, người phụ nữ này xưa nay luôn có thói quen trộm vặt.
"Ngay trên đường cái đấy, năm trước có tuyết rơi, có mấy người đi rắc muối trên đường đó, cứ như thể muối chẳng mất tiền mua ấy. Tôi tiện tay nhặt về một túi to, ăn đến bây giờ còn chưa hết đây này!" Hà Vọng Đệ đắc chí, cô ta đã tiết kiệm được tiền muối cho cả một năm trời cơ đấy.
Chẳng qua, cô ta vẫn không nói thật, túi muối này là cô ta lấy trộm. Công nhân lái xe rắc muối ở phía trước, cô ta liền nhặt ngay đằng sau. Mấy người công nhân còn bảo cô ta rằng muối này không thể ăn, nhưng cô ta hoàn toàn không tin.
Muối này với muối mua về có hương vị giống nhau như đúc, cả nhà cô ta đều ăn một năm rồi, chưa xảy ra chuyện gì cả, chỉ toàn ăn nói linh tinh!
Triệu Xuân Mai thay đổi sắc mặt, khuyên nhủ: "Những thứ đó là muối công nghiệp, có độc đấy, cô đúng là chẳng hiểu gì cả!"
"Muối tốt thế này đâu ra mà độc, nhà tôi đã ăn một năm rồi, vẫn chạy nhảy như thường còn gì!" Hà Vọng Đệ xụ mặt, dùng sức xát muối lên rau cải.
"Độc tính không mạnh, không thể phát hiện ra ngay lập tức đâu. Không tin cô đi hỏi bác sĩ xem!" Triệu Xuân Mai có ý tốt khuyên bảo.
"Bác sĩ thì biết cái gì chứ, được rồi được rồi, chuyện của tôi bác đừng quản nhiều nữa!" Hà Vọng Đệ không kiên nhẫn phất phất tay, chẳng lọt tai lấy một lời.
Triệu Xuân Mai thở dài, thấy rau cải cô ta nhét vào vại còn dính nước, bà ta nhìn mà toàn thân đều không thoải mái, không nhịn được mà nói: "Rau cải này của cô còn chưa ráo nước kìa, bỏ vào vại sẽ mọc mốc đấy!"
Thân là người phụ nữ giỏi giang việc nhà đến mức tuyệt đối, bà ta thật sự không thể nhìn nổi kiểu muối dưa này, còn khó chịu gấp bội.
Hà Vọng Đệ quăng rau cải đang cầm trên tay xuống đất, tức giận bùng lên: "Trên đời này chỉ có mỗi bác Triệu Xuân Mai biết làm dưa chua đúng không? Tôi đã làm thế này mười mấy năm rồi, ăn vẫn ngon lắm, cũng chẳng bị độc chết đâu. Bác giỏi giang, hiền thục, cả quân khu này ai mà chẳng biết, không cần phải khoe khoang trước mặt tôi làm gì!"