907. Chương 907

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 907 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cái thứ chẳng ra gì, còn chưa kết hôn đã làm mình làm mẩy rồi, người thành phố ra vẻ ghê gớm thật!”
Bà cụ Đường tức giận, bà đâu có ngốc, giáo viên tiểu học thôi mà, có thể bận đến mức nào được?
Hơn nữa gặp mặt một lần cũng chỉ một tiếng đồng hồ, buổi tối dành thời gian ra là có thể gặp, rõ ràng là cố tình ngó lơ bà, ra oai với bà.
“Góa phụ mà còn làm mình làm mẩy trước mặt bà đây, hừ, bà đây không thể nuốt trôi cục tức này được!”
Bà cụ Đường càng nghĩ càng tức, chỉ muốn lập tức xông lên thành phố, rồi véo tai thằng con trai út, bắt nó chia tay với người yêu.
Nhưng mà bà vẫn lấy lại bình tĩnh, bà biết kết quả của việc làm như thế, thế nào cũng khiến tình mẹ con sứt mẻ, ngược lại còn khiến cha mẹ An Na đắc chí.
Thím Trương khuyên nhủ một lúc, cơn giận của bà cụ Đường giảm bớt đi chút ít, nhưng ấn tượng của bà với An Na đã xuống đến mức thấp nhất. Cha mẹ là kẻ xu nịnh, hợm hĩnh thì con gái nuôi dạy ra chắc cũng chẳng khá hơn là bao.
“Chưa chắc đã vậy, cứ gặp mặt rồi nói đã, biết đâu chừng ở giữa có hiểu lầm.” Thím Trương khuyên.
“Hừ, bây giờ là nhà người ta không chịu gặp tôi, làm mình làm mẩy quá!” Bà cụ Đường cười lạnh, cũng giận lây sang Đường Mãn Đồng.
Đồ vô tích sự, khiến bà phải chịu tủi hờn.
Đường Niệm Niệm về đến nhà thì nghe được chuyện này, cô không có ấn tượng tốt gì với cả nhà Kiều An Na. Chưa gặp mặt đã làm ra vẻ cao thượng, sau này sống với nhau thế nào được?
Nói trắng ra thì điều kiện của Kiều An Na cũng chỉ có thế. Địa vị giáo viên bây giờ không cao, lương lậu cũng thấp, lại còn là góa phụ. Cả cái gia đình này đúng là không tự lượng sức mình, thật sự là tự đề cao bản thân quá mức!
Nhưng mà tất nhiên Đường Niệm Niệm không phản đối. Trong chuyện tình cảm cô rất hiếm khi phản đối. Chuyện yêu đương, hôn nhân của người trưởng thành là tự do của họ, cho dù cô biết đối phương đang nhảy vào hố lửa thì cô cũng không khuyên can.
Bởi vì có khuyên cũng chẳng lay chuyển được gì, cớ gì phải lãng phí lời nói!
Không biết Đường Mãn Đồng đã nói năng thế nào với nhà Kiều An Na mà cuối cùng cả gia đình này không còn bận rộn nữa. Thời gian gặp mặt đã được ấn định vào ba ngày sau, địa điểm là nhà Kiều An Na, để bàn bạc chuyện sính lễ và thủ tục kết hôn.
“Bây giờ hết bận rồi à? Không phải còn bận hơn cả hiệu trưởng sao? Chịu gặp mặt bà già nông thôn như tôi rồi à?” Bà cụ Đường lại trút bực dọc ra, bà đang kìm nén cả một bụng lửa giận.
“Mẹ, thật sự là hiểu lầm thôi, cha mẹ An Na không có ý đó đâu.”
Giọng Đường Mãn Đồng rõ ràng là chột dạ.
“Mày chưa thấy đàn bà con gái bao giờ à? Bao nhiêu cô gái trẻ trung như thế mà mày không lấy, lại cứ nhất quyết đòi cưới một góa phụ, mà lại là góa phụ cả nhà đều có vấn đề về đầu óc. Mày sống yên ổn quen rồi nên cứ muốn tìm gia đình này để chịu tủi nhục phải không hả?”
Bà cụ Đường tức giận mà không thể trút ra ngoài được, bà tức thằng con trai út cứ bênh vực nhà An Na mãi, thật đáng thất vọng.
“Mẹ, con thích An Na, cô ấy khác với cha mẹ cô ấy, cô ấy rất tốt.” Đường Mãn Đồng nói lời hay thay cho người yêu.
“Chuột trong ổ có bay ra thành phượng hoàng được không? Được rồi, bây giờ mắt mày mù, đầu óc toàn bã đậu, lời mẹ mày chẳng lọt tai đâu. Ba ngày sau gặp mặt rồi nói, lời khó nghe mẹ phải nói trước. Nếu như cha mẹ của cái cô góa phụ này lại làm mình làm mẩy trước mặt bà đây thì bà đây không cho mày mặt mũi đâu!” Bà cụ Đường trong lòng bực bội, thằng con trai út đã bị tình yêu che mắt che đầu rồi, vốn chẳng nghe lọt lời khuyên can, giống hệt Đường Hồng Hạnh và Đường Ngũ Cân vậy.
Lời này là Đường Niệm Niệm nói, bà cụ thấy rất đúng.
“Không đâu, con đã nói với họ rồi.” Đường Mãn Đồng vội vàng bảo đảm, lần này anh ta cũng tức giận thật, đã nổi nóng ngay trước mặt An Na. Dám khinh rẻ mẹ anh ta thì mối hôn sự này không thành cũng chẳng sao.
Cho dù anh ta thích Kiều An Na thì bà cụ vẫn là quan trọng nhất.
Bà cụ Đường hừ lạnh một tiếng rồi cúp điện thoại.
Bà châm biếm với Đường Niệm Niệm đứng cạnh rằng: “Chưa cưới xin gì mà khuỷu tay đã chĩa về phía nhà cô góa phụ kia rồi, thằng út này của con nuôi uổng công rồi!”
“Bà, có lẽ chú út không ngốc đến thế đâu!” Đường Niệm Niệm vẫn còn hơi tin tưởng vào chú út, sẽ khác với hai kẻ ngốc Đường Ngũ Cân và Đường Hồng Hạnh.
“Cũng chẳng thông minh đến mức ấy đâu!”
Trong lòng bà cụ Đường đang bốc hỏa, nên bữa tối cũng không ăn được bao nhiêu. Bà vừa nghĩ đến nhà Kiều An Na là trong lòng lại như có ruồi nhặng bu vào, buồn nôn chết được.
Thím Trương biết nỗi khúc mắc trong lòng bà nên bèn an ủi rằng: “Bà nghĩ nhiều như thế cũng vô ích thôi. Sau khi chúng nó cưới nhau chắc chắn sẽ sống ở Thượng Hải chứ đâu có sống cùng bà. Mắt không thấy thì lòng không phiền. Dù sao thì bà đâu chỉ có một đứa con trai, trong nhà còn có hai đứa nữa mà!”
“Tôi không cam lòng! Đắng cay vất vả nuôi con trai lớn chứ đâu phải nuôi cho người khác!” Bà cụ Đường thật sự không cam tâm, bà đâu phải muốn làm bà mẹ chồng đanh đá, nhưng bà không bằng lòng với cái loại gia đình của Kiều An Na mà thằng con trai út định lấy, quá đáng ghét.
“Đâu phải đi ở rể, nào phải nuôi cho người khác đâu mà bà lo lắng quá!” Thím Trương cười nói.
“Nếu như nó dám đi ở rể thì tôi sẽ đánh gãy chân nó!” Lông mày bà cụ Đường nhíu chặt lại, lửa giận bốc lên tận trời.
Đi ở rể là điều cấm kỵ của bà, từ xưa đến nay đều là hạng đàn ông hèn nhát, nhu nhược mới phải đi ở rể. Cả đời sẽ bị người ta coi khinh, còn phải chịu đựng cơn giận của bên nhà gái.
Cho dù gia đình nghèo túng đến mức không có gì ăn thì bà cũng sẽ không đồng ý cho con trai đi ở rể, chứ đừng nói bây giờ điều kiện gia đình tốt, thằng con trai út có nhà có xe lại còn biết kiếm tiền như thế này. Nếu như đi ở rể thì chắc chắn sẽ bị người ta chê cười!
Thời gian hẹn là ba ngày sau, bà cụ Đường bỗng thấy thời gian trôi qua quá chậm, cảm giác như đã lâu lắm rồi mà mới chỉ trôi qua một ngày.
Cuộc sống trong khu dân cư vẫn ồn ào như trước, bà cụ Đường thường xuyên sang nhà hàng xóm nên biết được rất nhiều chuyện đồn đại trong khu.
“Hà Vọng Đệ nào vừa lười vừa tham, lại còn không vệ sinh, trong nhà không có chỗ nào đứng được, bốn cô con gái đều giống y cô ta.”
Lúc ăn cơm tối, bà cụ Đường kể về Hà Vọng Đệ.
“Cô ta lười lắm, suốt ngày kêu không có tiền, nhưng rau vẫn phải đi mua. Sau đồi có nhiều đất trống như thế mà không chịu trồng rau, lười vô cùng tận!” Thím Trương cũng nói mỉa theo.
“Tham ăn lười làm, lại còn không vệ sinh dọn dẹp, chân tay cũng không sạch sẽ. Cái loại người này đúng thật là…” Bà cụ Đường nói rồi lắc đầu. Hôm nay bà đi qua nhà Hà Vọng Đệ, thấy trong nhà sàn nhà vương vãi dầu mỡ đen đúa thì buồn nôn đến nỗi suýt nữa nôn sạch bữa trưa ra.
Nhà của cô con dâu lười biếng nhất thôn Đường cũng còn sạch sẽ hơn nhà Hà Vọng Đệ, đúng thật là lười quá thể đáng.
“Cô ta còn cho tôi một nắm dưa chua, bảo rằng trước đây đều là hiểu lầm. Tôi cũng không thể nói là không cần nên chỉ đành mang về.”
Bà cụ Đường vừa mang về đã ném nắm dưa chua sang một góc. Sau khi trông thấy cái nền nhà bẩn thỉu của Hà Vọng Đệ thì bà nuốt không trôi dưa chua mà mụ đàn bà này làm nữa.
Hơn nữa bà còn trông thấy trên mặt nước trong cái hũ dưa chua của Hà Vọng Đệ hình như có lông xanh nổi lềnh bềnh, bà cũng không chắc lắm vì dù sao tuổi già mắt đã mờ nên cũng có thể là đã nhìn lầm.
“Tiểu Chương, nắm dưa chua kia bà vứt đi đi, đừng để Hà Vọng Đệ trông thấy.” Bà cụ Đường dặn dò.
“Tôi biết rồi, ngày mai tôi sẽ vứt vào thùng rác.” Thím Trương gật đầu đồng ý. Bà cũng làm dưa chua, vừa ngon vừa sạch sẽ, không cần phải ăn đồ của Hà Vọng Đệ.
Đường Niệm Niệm vùi đầu vào ăn cơm, cô hoàn toàn không có hứng thú với chuyện của Hà Vọng Đệ. Sau khi ăn cơm xong thì cô quay về phòng đọc sách, tháng sau phải thi đại học nên cô phải ôn tập.
Đêm đã khuya, khu dân cư vang lên tiếng hét chói tai.
“Người đâu, mau đến đây!”
Đường Niệm Niệm vừa mới vào giấc đã bị đánh thức, cô lật người lại, khó chịu đá Thẩm Kiêu, bảo anh ra ngoài xem có chuyện gì.
“Không cần, bà nội và thím Trương ra ngoài rồi!”
Thẩm Kiêu cũng không muốn dậy, anh không ngửi thấy mùi thuốc súng, thế thì đều là chuyện nhỏ cả, không liên quan đến anh.