Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 908 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Theo Thẩm Kiêu, việc quân địch quấy nhiễu quân khu mới là chuyện lớn, còn những chuyện khác đều là nhỏ nhặt, không ảnh hưởng đến việc anh ôm vợ ngủ.
“Anh lười muốn chết!” Đường Niệm Niệm giận dỗi thụi anh một cái rồi tiếp tục vùi vào giấc ngủ.
Thời tiết vừa trở lạnh, mọi chuyện bên ngoài giường đều trở nên vớ vẩn.
Nếu không phải chuyện cực kỳ quan trọng, đừng hòng cô chịu rời giường.
“Có chuyện gì vậy? Sao mà ồn ào như có người chết vậy, tiếng từ đâu ra?”
Bà cụ Đường và thím Trương ló đầu ra khỏi cổng nghe ngóng nhưng không thấy có động tĩnh gì.
Rất nhiều người đã bị đánh thức, dân cư trong khu đều là người nhiệt tình nên bật dậy, chỉ trừ hai kẻ lười biếng Thẩm Kiêu và Đường Niệm Niệm.
“Hình như ở khu nhà lầu bên kia, đi xem sao!” Vợ chồng Triệu Xuân Mai cũng đã dậy cả, rồi chạy về phía khu nhà lầu đó. Bà cụ Đường và thím Trương không chút do dự chạy theo xem sự tình.
Phía khu nhà lầu đằng ấy đã có không ít người vây quanh, ồn ào náo nhiệt, nơi xảy ra chuyện là nhà Hà Vọng Đệ.
“Hình như là ngộ độc, Hà Vọng Đệ và bốn cô con gái đều bất tỉnh, nôn mửa khắp sàn!”
“Tiểu đoàn trưởng Hứa cũng nôn mửa rồi, anh ấy ăn ít nên không nghiêm trọng, mau ra ngoài gọi người!”
“Ăn phải thứ gì mà bị ngộ độc vậy?”
“Ai mà biết được, mau chóng đưa đi bệnh viện!”
Cửa nhà họ Hà chật kín người, bên trong nhà nhếch nhác, bốc mùi khó chịu. Trên mặt đất toàn là bãi nôn và chất thải của họ, do nôn mửa tiêu chảy không kịp vào nhà vệ sinh nên đã phóng uế khắp nhà.
Một mùi chua lòe bay ra ngoài, bà cụ Đường và thím Trương vội vàng dời ra xa một chút. Thấy mấy người nhiệt tình khiêng Hà Vọng Đệ và bốn cô con gái ra, tất cả đều hôn mê bất tỉnh, sắc mặt tái xanh, trông rất nguy kịch.
“Tránh ra, xe đến rồi!”
Có người lái chiếc xe Jeep đến, nhưng không chở được năm người. Tuy tiểu đoàn trưởng Hứa không nghiêm trọng nhưng anh ấy cũng xiêu vẹo, không thể gắng gượng được.
“Mấy vị quân trưởng Minh đã đến Kim Lăng họp rồi, xe đi hết cả rồi!” Có người nói.
Cả nhà Hà Vọng Đệ cũng thật xui xẻo, đúng lúc cán bộ quân khu đến Kim Lăng họp hành, lái hết mấy chiếc xe đi cả, chỉ còn lại một chiếc xe duy nhất.
Ở nhà ăn còn có chiếc xe tải dùng để mua thức ăn, nhưng mấy hôm nay bị hỏng, vẫn chưa sửa xong. Nhà ăn đi mua thức ăn đều phải dùng xe ba gác.
“Vợ của phó đại đoàn trưởng Thẩm có xe!” Không biết là ai đã nhắc một câu.
Vốn bà cụ Đường muốn chuồn đi nhưng khi người này mở miệng thì chắc chắn bà ấy không thể chuồn đi được nữa. Người khác sẽ nói bà là người nhà của phó đại đoàn trưởng Thẩm mà không có giác ngộ.
“Niệm Niệm và Thẩm Kiêu nhà tôi mấy hôm nay làm việc bận rộn, mệt mỏi đến độ chân không chạm đất, tối nào cũng ngủ như heo. Chúng nó vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì đâu, để tôi đi gọi nó dậy!” Bà cụ Đường vội vàng khéo léo đỡ lời cho cháu gái và cháu rể, không thể để người ta nói ra nói vào được. Bà ấy kéo thím Trương chạy về nhà, dọc đường nghiến răng nghiến lợi thầm mắng cái người kia lắm chuyện.
Vì bà ấy biết cháu gái ưa sạch sẽ nhất, năm người nhà Hà Vọng Đệ đều bốc mùi khó chịu. Nếu nằm trong xe của cháu gái bà ấy thì chỉ e rằng cháu gái bà ấy nổi điên sẽ vứt xe đi mất.
“Niệm Niệm mau dậy đi, phải dùng đến xe của cháu kìa, mạng người quan trọng!” Bà cụ Đường đứng ở cửa hô hào.
“Ai sắp chết cơ?” Đường Niệm Niệm hỏi.
“Sáu người nhà Hà Vọng Đệ, sắp chết đến nơi rồi. Con lấy chìa khóa xe ra đi, bà đưa cho người ta.”
“Đợi một chút ạ!” Đường Niệm Niệm lấy chìa khóa từ trong hộc tủ ra, rồi bảo Thẩm Kiêu mang ra.
Tuy cô không thích cả nhà Hà Vọng Đệ nhưng khi mạng người sắp nguy kịch cần dùng đến xe thì cô cũng không keo kiệt.
“Niệm Niệm, ừm… bọn họ nôn mửa tèm nhem nhếch nhác, hơi thối!” bà cụ Đường ấp úng.
“Trên người có dính phân?”
Đường Niệm Niệm nghiến răng nghiến lợi, cô không tài nào nhịn được.
Bà cụ Đường nín thinh.
“Cầm lấy!” Đường Niệm Niệm mặt mày đen sầm, nhưng cô vẫn đồng ý.
Cùng lắm là cô đổi cái xe khác. Không thể ảnh hưởng tới tiền đồ của Thẩm Kiêu được. Nếu để người ta nói Thẩm Kiêu mặc kệ sống chết của chiến hữu thì chắc chắn sẽ có ảnh hưởng.
Đích thân Thẩm Kiêu đi đưa chìa khóa. Ồn ào ra động tĩnh lớn như vậy, anh phải đi xem sao. Người biết lái xe trong quân khu rất nhiều. Anh liếc qua một cái rồi không quan tâm nữa, đưa chìa khóa cho người biết lái xe rồi quay về nhà ngủ.
Bà cụ Đường quay về báo cáo tình hình: “Yên tâm đi, bọn họ đều đã được bọc kín cả rồi, sẽ không dính lên xe đâu.”
Người của quân đội làm việc rất chu toàn. Họ lôi chăn nệm từ nhà họ Hà ra quấn thật chặt rồi nhét lên xe, dù sao xe Jeep còn để lãnh đạo ngồi, nếu bị làm cho hôi thối thì lãnh đạo còn ngồi được sao?
“Sao cả nhà bọn họ lại bị ngộ độc thế?” Đường Niệm Niệm tò mò hỏi.
Bây giờ cô không còn buồn ngủ nữa, bị đánh thức liên tục hai lần nên cô còn tỉnh táo hơn cả ban ngày.
“Không rõ, khá nghiêm trọng, cũng chẳng biết là ăn phải thứ gì.” Bà cụ Đường hơi lo lắng, tuy bà ấy không thích cái gia đình này nhưng suy cho cùng mạng người quan trọng, bà ấy vẫn mong cả nhà Hà Vọng Đệ bình an.
Sáng ngày hôm sau, vợ chồng Triệu Xuân Mai quay về với thần sắc mệt mỏi rã rời, bọn họ đã ở bệnh viện trông nom cả một đêm.
“Tình hình thế nào rồi?” bà cụ Đường vội hỏi.
“Hà Vọng Đệ không cấp cứu được, bốn cô con gái vẫn còn đang cấp cứu.” Triệu Xuân Mai thở dài. Hà Vọng Đệ ăn nhiều nhất nên ngộ độc nặng nhất, sáng sớm bác sĩ đã tuyên bố tử vong rồi.
Hơn nữa tình trạng của bốn cô con gái cũng không ổn cho lắm, nghe giọng điệu của bác sĩ thì cũng không mấy lạc quan.
“Ôi, rốt cuộc bọn họ đã ăn phải cái gì thế?” Bà cụ Đường cũng thở dài theo, dẫu sao cũng là một mạng người.
“Bác sĩ nói là ngộ độc axit nitơ gì đó, với cả nấm mốc gì ấy, tôi nghe không hiểu. Bác sĩ bảo dưa chua của Vọng Đệ không hợp vệ sinh, muối dùng cũng không đúng nên mới dẫn đến ngộ độc. Tôi đã nói với cô ta từ sớm rồi, muối công nghiệp đó không ăn được mà cô ta cứ không nghe.” Triệu Xuân Mai rất tự trách, lẽ ra bà ta nên khuyên thêm mấy lần nữa thì có lẽ đã không xảy ra chuyện rồi.
“Không có liên quan gì tới cô cả, ngày đó cô đã khuyên rồi nhưng cô ta không nghe lọt tai. Hy vọng bốn đứa trẻ có thể cứu được, A Di Đà Phật, Bồ Tát phù hộ!” Bà cụ Đường chắp hai tay lại lẩm bẩm cầu khấn.
Nhưng tin buồn cứ nối nhau truyền về, đứa con gái út buổi sáng mất thì buổi chiều đứa con gái thứ hai cũng mất.
Tiểu đoàn trưởng Hứa thì không sao, anh ấy không thích ăn dưa chua nên ăn không được mấy miếng, ngày hôm sau đã ổn rồi.
Nhưng vợ và hai đứa con gái đều đã mất, còn hai đứa con gái cũng chưa thoát khỏi nguy hiểm. Áp lực mà anh ấy phải chịu là lớn nhất.
Lại trôi qua thêm một ngày, Triệu Xuân Mai mang về một tin tốt và một tin xấu: cô con gái lớn đã được cứu, còn cô con gái thứ ba thì không qua khỏi.
Cả nhà sáu người mà giờ chỉ còn lại hai người.
Kẻ gây ra cái chết cho họ chính là đống dưa chua kia. Dưa cải mới muối xong còn chứa lượng lớn natri nitrit, hơn nữa Hà Vọng Đệ không vệ sinh sạch sẽ, sau khi muối thì không xử lý đúng cách nên dưa muối mọc nấm mốc. Hai thứ nấm mốc và natri nitrit kết hợp với nhau đã dẫn đến cái chết của bọn họ.
Chuyện này đã thu hút sự chú ý của lãnh đạo quân khu. Họ mở cuộc họp rồi để ban tuyên truyền tổ chức các buổi giảng giải khoa học cho khu dân cư, phổ cập kiến thức cơ bản về an toàn thực phẩm. Đây là chuyện về sau.
Đường Niệm Niệm không có mấy cảm giác đối với cái chết của bốn mẹ con Hà Vọng Đệ. Bà cụ Đường với thím Trương bàn tán hai hôm rồi cũng không nói tiếp nữa.
Bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn là phải gặp mặt cha mẹ Kiều An Na.
Bà cụ Đường mặc chiếc áo bành tô mới may bằng vải cashmere màu xanh nước biển, cùng với chiếc quần nhung đen mới may, dưới chân đi một đôi giày da mới mua. Nếu không phải chính sách hiện giờ không cho phép thì bà cụ cũng muốn đeo một chiếc vòng tay bằng vàng thật nặng, để chọc mù đôi mắt của cặp vợ chồng bợ đỡ kia.