Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Đại tiệc mừng công: Phượng hoàng cất cánh
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 916 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà cụ Đường ở lại thêm vài ngày rồi mới quay về Đường Thôn. Đường Mãn Đồng lái xe đưa bà về, mang theo đủ thứ lỉnh kỉnh, đó đều là những món đồ để bà cụ khoe khoang với xóm làng, không thể thiếu món nào.
Kỳ thi đại học ngày càng đến gần. Đây là lần đầu tiên các tỉnh tự ra đề thi, nên đề thi toàn quốc cũng khác nhau hoàn toàn, thời gian thi cũng không đồng nhất, bắt đầu từ ngày 21 tháng 11 và kéo dài suốt một tháng.
Cuối cùng thì ngày thi cũng đã đến. Thẩm Kiêu xin nghỉ phép, lái xe đưa Đường Niệm Niệm đến trường thi.
“Anh đợi em ở ngoài nhé. Thi xong mình đi ăn cơm, món thịt kho ở quán Quang Huy ngon lắm đấy.” Giọng Thẩm Kiêu thoải mái như thể đang đưa vợ đi dạo phố vậy.
“Còn muốn ăn cả cá hố kho nữa. Anh mang đủ tiền chưa đấy?” Đường Niệm Niệm còn thoải mái hơn. Khoảng thời gian này cô đã ôn tập đủ rồi, vả lại kiếp trước cô đã từng làm đề thi đại học Thượng Hải năm 1977, đề bài đối với người thời sau thì vô cùng đơn giản, thế nên cô không hề có áp lực gì.
“Đủ rồi, em mau vào đi!” Thẩm Kiêu lấy ví ra mở, bên trong có mười mấy đồng nhân dân tệ, đủ để hai người ăn một bữa thịnh soạn.
Đường Niệm Niệm mỉm cười, bình tĩnh bước vào trường thi.
Thẩm Kiêu quay về xe nghỉ ngơi, anh đã xin nghỉ phép hai ngày chỉ để đồng hành cùng vợ trong kỳ thi này.
So với sự thoải mái, bình thản của hai người họ, các thí sinh khác lại trông căng thẳng hơn nhiều. Hơn nữa, tuổi tác của thí sinh cũng có sự chênh lệch cực kỳ lớn: có người mười tám tuổi, cũng có ông chú râu ria xồm xoàm, thậm chí còn có cả phụ nữ đang cõng con, trước khi vào trường thi còn phải cho con bú sữa.
Đường Niệm Niệm thấy mà cảm khái vô cùng. Từ lần thi đại học đầu tiên cho đến khi ban hành tài liệu hướng dẫn ôn thi, tổng cộng chỉ cho thí sinh ba tháng ôn tập. Lại thêm tài liệu cũng không đầy đủ, nên có rất nhiều người không mua được tài liệu ôn thi mà chỉ có thể đi chép của người khác.
Còn có không ít thí sinh đã kết hôn sinh con, tầm khoảng ba mươi tuổi, vừa đi làm vừa ôn tập. Ở dưới quê, thanh niên trí thức còn phải đi làm hằng ngày, chỉ có buổi tối mới có thời gian ôn tập. Lại có cả những phụ nữ đang trong thời kỳ cho con bú, khi sức khỏe còn chưa hồi phục hoàn toàn mà vừa phải chăm con vừa phải tranh thủ thời gian ôn tập.
Điều kiện vô cùng gian khổ. Thí sinh đăng ký trên toàn quốc có năm triệu hai trăm nghìn người, mà chỉ có ba trăm người thi đỗ đại học. Những người này là nhân tài thực sự, chỉ số thông minh, nghị lực và sức bền đều thuộc hàng đỉnh cao, họ có giá trị vô cùng to lớn.
Kỳ thi kéo dài hai ngày nhanh chóng kết thúc. Tiếp theo đó là điền nguyện vọng, mỗi một nguyện vọng Đường Niệm Niệm đều điền Đại học Phúc Đán. Đường Lục Cân và Đường Đông Cường đều đang ở Chư Thành tham gia kỳ thi, vì bọn họ ôn tập từ sớm nên điểm số ước tính khá tốt.
Đường Niệm Niệm đề xuất cho bọn họ điền vào các trường đại học ở Thượng Hải. Hai huynh đệ bàn bạc xong thì đều nộp hồ sơ vào Đại học Thượng Hải, hơn nữa còn cùng học chuyên ngành ngoại ngữ. Bọn họ từng tới hội chợ thương mại để mở rộng tầm mắt, sau đó quyết định định hướng nghề nghiệp tương lai là thương mại quốc tế.
Một tháng sau, điểm thi đại học đã được công bố. Đường Niệm Niệm là trạng nguyên khối khoa học tự nhiên nên được Đại học Phúc Đán tuyển thẳng. Đường Lục Cân và Đường Đông Cường cũng thi đỗ, còn cả Vu Tịch Mai, cô bé cũng thi đỗ Đại học Phúc Đán, y hệt như kiếp trước, cô bé học khoa Trung văn.
Đường Thôn bỗng nhiên có bốn sinh viên đại học, toàn bộ công xã đều xôn xao. Đến cả cán bộ công xã cũng đến nhà chúc mừng. Mấy hôm nay bà cụ Đường đi như bay, chân không chạm đất vì quá đỗi vui mừng.
“Mổ lợn đãi tiệc, mời cả thôn đến uống rượu!” Bà cụ Đường tự hào vô cùng, còn quyết định không nhận tiền mừng của dân làng, chỉ muốn cả thôn cùng chung vui.
Ba huynh đệ Đường Mãn Kim đều ra sức ủng hộ. Từ sau khi biết điểm số, bọn họ đều không ngớt lời khoe khoang, trên người lúc nào cũng mang theo mấy bao thuốc lá, bất kể đi đâu cũng đều mời người ta một điếu.
Sau đó nói: “Hôm nay thời tiết đẹp thật, con gái/cháu gái tôi thi đỗ Phúc Đán rồi, đứng đầu đấy! Hai đứa khác cũng không kém, đều đỗ cả!”
Đến cả Đường Mãn Kim bình thường ít nói thì mấy ngày nay cũng đều khoe khoang không ngớt. Gặp người khác là ông ấy liền khoe hai cô con gái mình đều thi đỗ đại học, còn có đứa cháu cũng thi đỗ luôn.
Tất nhiên dân làng cũng phải tán nịnh một hồi, nhưng trong lòng cũng quyết tâm cho con cái trong nhà ôn tập, năm sau nhất định phải thi đỗ đại học.
Tiệc mừng đỗ đại học được tổ chức vào đêm Giao thừa. Giấy báo trúng tuyển đã được gửi đến các nhà. Hai con lợn mà bà cụ Đường nuôi từ đầu năm đều được mổ thịt. Đường Niệm Niệm còn lấy ra không ít thịt bò và hải sản từ trong không gian, cô nói với bà cụ rằng mua được từ người quen đáng tin cậy.
Đầu bếp được mời về cũng giật mình. Ông ấy cầm muôi đã ba mươi năm mà vẫn là lần đầu tiên nấu một bữa tiệc cao cấp như vậy. Đầu bếp không dám chểnh mảng, bèn dốc hết bản lĩnh nghề nghiệp ra.
Bà cụ Đường còn gọi điện mời gia đình Vu Tịch Mai. Cổng thôn đã treo mấy tấm biểu ngữ, viết rằng…
“Chúc mừng Đường Niệm Niệm trở thành trạng nguyên khoa học tự nhiên của Thượng Hải, được Đại học Phúc Đán tuyển thẳng!”
“Chúc mừng Vu Tịch Mai thi đỗ Đại học Phúc Đán!”
“Chúc mừng Đường Lục Cân thi đỗ Đại học Thượng Hải!”
“Chúc mừng Đường Đông Cường thi đỗ Đại học Thượng Hải!”
Những tấm biểu ngữ nền đỏ chữ vàng đón gió tung bay, chữ viết trên đó bay lượn như rồng bay phượng múa. Đây là bức thư pháp của bí thư công xã, đại đội trưởng đã đích thân tới nhà xin chữ về.
Nam nữ già trẻ cả thôn đều đến ăn tiệc, đến cả những người ngày thường có xích mích với bà cụ Đường, bà ấy cũng mời tới.
Bàn ghế bát đũa đều là dân làng tự mang đến, bày ra khoảng hai trăm bàn, đến nỗi đường xá cũng xếp kín bàn ghế. Đây là lần đầu tiên Đường Thôn có một bữa tiệc rầm rộ đến như vậy.
Đại đội trưởng là người chủ trì bữa tiệc. Ông ấy nhấc chén rượu lên rồi lớn tiếng nói với cả dân làng: “Hôm nay là ngày lành của Đường Thôn ta, có bốn sinh viên đại học! Bốn đứa nhỏ này chính là những phượng hoàng vàng bay cao khỏi Đường Thôn, sau này sẽ là rường cột của quốc gia. Nào, chúng ta hãy uống chén rượu này chúc cho bốn đứa nhỏ tiền đồ xán lạn, sự nghiệp phát triển!”
Thôn dân đều đứng cả dậy, đồng thanh hô vang: “Tiền đồ xán lạn, sự nghiệp phát triển!”, rồi cùng nhau cạn chén rượu.
“Bốn đứa nhỏ này đã mang đến cho Đường Thôn một khởi đầu tốt đẹp, chứng tỏ chỉ cần cố gắng học hành thì có thể thi đỗ đại học. Thôn của chúng ta còn có quỹ hỗ trợ học tập, chỉ cần con trẻ có lòng tiến bộ thì thôn sẽ cung cấp quỹ khuyến học. Tôi hy vọng thôn của chúng ta có thể có thêm càng nhiều phượng hoàng vàng bay cao hơn nữa, đi ra khỏi Đường Thôn trở thành nhân tài rường cột của quốc gia!”
Đại đội trưởng càng nói càng xúc động, mắt cũng đỏ hoe.
Ông ấy tin rằng, Đường Thôn sẽ ngày càng giàu có sung túc, thôn dân có thể được ăn thịt, mặc quần áo mới, đời sống vật chất được nâng cao, thì đời sống tinh thần chắc chắn cũng không thể thiếu được.
Vậy nên công việc tiếp theo ông ấy phải làm là tăng cường tinh thần xây dựng, đốc thúc con trẻ trong thôn cố gắng học hành, phấn đấu để người người đều là sinh viên đại học. Sau khi thành đạt, bọn chúng có thể phụng sự Đường Thôn, xây dựng Đường Thôn trở thành thôn làng sung túc nhất.
Dân làng nghe đại đội trưởng nói mà máu nóng sục sôi, họ ra sức vỗ tay tới nỗi lòng bàn tay đỏ bừng.
Bọn họ cũng muốn trong gia đình mình có một sinh viên đại học. Sau này sẽ không để con đi làm công, mà đều phải đi học, cố gắng thi đỗ đại học, rồi đi làm văn phòng, ăn lương nhà nước, rạng rỡ tổ tông!
Các món ăn phong phú lần lượt được bưng lên: cua biển hấp, cá hố kho, thịt kho, thịt dê luộc, thịt bò ngâm tương, canh xương bò… Toàn bộ đều là những món ăn hảo hạng, đủ cả sơn hào hải vị.
Thôn dân cả đời chưa từng được ăn nhiều món thịnh soạn như thế bao giờ. Người nào người nấy đều ăn uống no nê, ăn tới nỗi mồm miệng đầy dầu mỡ. Thức ăn chưa dùng hết, bà cụ Đường cũng chia phần để dân làng mang về nhà ăn tiếp.
Bữa tiệc này cả chủ lẫn khách đều vui vẻ, nhưng cũng có một việc nho nhỏ không được vui vẻ cho lắm.