923. Chương 923

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 923 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Bách Tuế và Phúc Bảo, chụt chụt chụt..."
Trước cửa vang lên tiếng gọi của một cậu trai, kèm theo mùi thơm của thịt nướng.
Một bóng vàng và một bóng trắng lao vút ra ngoài như tia chớp, ngay sau đó lại có tiếng nói chuyện vọng tới từ cửa.
"Đừng nóng vội chứ, một bạn ba con, hai bạn đã ăn bao nhiêu thịt chuột đồng của nhà tôi rồi, giờ cho tôi ôm một cái được không?"
"Gừ..."
Bách Tuế và Phúc Bảo khẽ gầm gừ, rõ ràng là không đồng ý. Bọn chúng đâu phải chỉ vài con chuột đồng là có thể mua chuộc được.
"Các bạn khó dỗ quá! Năm đó cha tôi theo đuổi mẹ tôi, chỉ nướng tám con chuột là đã thành công rồi, haizzz!"
Cậu bé u oán thở dài, đã nảy sinh ý định bỏ cuộc. Cậu không muốn lấy lòng hai con chó vô tình, vô tâm này nữa, nhưng lại không đành lòng. Sống mười lăm năm, đây là lần đầu cậu thấy những con chó oai phong, xinh đẹp đến thế, cậu bé rất thích!
"Hai bạn nói cho tôi biết đi, phải ăn bao nhiêu con chuột thì mới cho tôi ôm? Tám con? Mười con? Mười hai con?"
Cậu trai nhìn chằm chằm Bách Tuế và Phúc Bảo, để tỏ lòng tôn trọng, cậu còn nằm rạp xuống đất, nói chuyện mặt đối mặt với chúng.
Đường Niệm Niệm nghe vậy thì khóe miệng khẽ giật, đây là bé ngốc từ đâu chui ra vậy?
"Đứa bé nhà tham mưu trưởng Nghiêm mới chuyển đến ở sát vách, tên Nghiêm Trung Kiệt. Cậu bé chuyển đến đây hai ngày rồi, rất thích Bách Tuế và Phúc Bảo nhà ta, ngày nào cũng bắt chuột đồng cho chúng ăn." Thím Trương nhỏ giọng giải thích.
"Đừng đi mà! Không cho tôi ôm thì cho tôi sờ đầu một cái được không?"
Nghiêm Trung Kiệt gọi Bách Tuế và Phúc Bảo đang ăn no và muốn về nhà lại. Cậu bé chắp hai tay làm động tác cầu xin, vẫy vẫy mấy lần. Bách Tuế và Phúc Bảo nghe hiểu, đành phải dừng lại, nhìn cậu bé một cái, giục cậu bé nhanh lên một chút.
Thịt chuột đồng mà con người nướng thật sự rất ngon. Muốn sờ thì sờ một cái đi, nếu không về sau sẽ chẳng có thịt mà ăn nữa đâu.
"Ha ha, cuối cùng cũng được sờ rồi, thật mềm, thật thoải mái!"
Nghiêm Trung Kiệt vô cùng vui vẻ, hai tay không ngừng loay hoay. Tay trái sờ Bách Tuế, tay phải vuốt Phúc Bảo, còn muốn được voi đòi tiên, chuyển sang sờ đuôi của chúng.
"Gừ..."
Bách Tuế nhe răng, cảnh cáo cậu bé đừng quá đáng.
Nghiêm Trung Kiệt vội vàng rụt tay lại, cười lấy lòng.
Sau khi cho cậu bé sờ ba lần, Bách Tuế và Phúc Bảo liền chạy về nhà.
"Thật khó dỗ quá!"
Nghiêm Trung Kiệt đứng lên, khẽ thở dài. Tuy nhiên, cậu bé vẫn rất thỏa mãn, ít nhất đã được sờ ba lần. Người trong đại viện nói, Bách Tuế và Phúc Bảo rất kiêu ngạo, ngay cả quân trưởng cũng không nể mặt. Cả quân khu chỉ có cậu bé mới sờ được đầu của Bách Tuế và Phúc Bảo!
Nghĩ vậy, Nghiêm Trung Kiệt đắc ý huênh hoang. Cậu phủi tay, chuẩn bị trở về nhà thì chợt chạm mặt Đường Niệm Niệm đang mở cửa.
"Chị gái xinh đẹp ơi, chị là tiên nữ trên trời à?"
Nghiêm Trung Kiệt ngớ người ra. Khó trách Bách Tuế và Phúc Bảo đẹp đến vậy, hóa ra là chủ nhân của chúng cũng xinh đẹp như tiên nữ vậy!
Đường Niệm Niệm không khỏi bật cười. Sau này cậu trai này chắc chắn sẽ có tiền đồ. Có khuôn mặt đẹp, vóc dáng cao ráo, gia thế tốt, miệng lại còn ngọt ngào, bất kể đi đâu cũng sẽ không sống tệ được.
"Con nên gọi dì là dì!"
Đường Niệm Niệm không hề cảm thấy mình đang bắt nạt trẻ con. Cô và cha mẹ đứa nhỏ này chắc chắn có bối phận ngang hàng, gọi dì là điều đương nhiên.
"Dì xinh đẹp!"
Nghiêm Trung Kiệt cũng không chút do dự, gọi thế nào cũng được, chỉ cần...
"Dì ơi, dì có thể nói với Bách Tuế và Phúc Bảo một tiếng, để cho con ôm chúng một cái được không?"
"Không thể! Chúng là của dì, chỉ dì mới được ôm!"
Đường Niệm Niệm thẳng thừng từ chối. Thấy nụ cười trên mặt Nghiêm Trung Kiệt biến mất, tâm trạng cô đã tốt hơn nhiều rồi.
Bắt nạt trẻ con thật sự sảng khoái!
Cô cầm một con vịt ngâm muối, cùng mười quả trứng vịt muối Cao Bưu, sau đó đến nhà hàng xóm mới để chào hỏi.
Tham mưu trưởng Nghiêm không có ở nhà, nhưng vợ ông thì có. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp ngoài ba mươi tuổi. Nghe thím Trương nói, vợ của tham mưu trưởng Nghiêm là diễn viên múa trong đoàn văn công bộ đội, chỉ sinh một đứa bé là Nghiêm Trung Kiệt. Hai người này bình thường không mấy khi quản con, đều là những người cuồng công việc.
"Xin chào, tôi là Đường Niệm Niệm ở kế bên!"
"Xin chào, tôi là Cao Thiến, hôm trước mới chuyển tới. Cô khách sáo quá, tôi còn chưa kịp sang thăm hỏi!"
Cao Thiến muốn đi pha trà, nhưng trong ấm nước nóng đã không còn nước. Cô ấy hơi xấu hổ, định vào bếp đun nước.
"Không cần đâu, tôi ở ngay sát bên đây thôi, không cần phải khách sáo. Tôi về đây!"
Đường Niệm Niệm khuyên nhủ. Đồ đạc trong nhà vẫn chưa dọn xong, để lung tung bừa bãi. Ngay cả đồ gia vị trong bếp cũng không có. Thím Trương nói không sai, hai người này gần như không nấu ăn, cả nhà ba người chỉ ăn đồ ăn ở nhà ăn.
"Thật xin lỗi, trong nhà hơi bừa bộn quá!"
Vẻ mặt Cao Thiến rất ngượng ngùng, tiễn cô ra đến cửa.
"Mới chuyển tới thì nhà nào cũng vậy thôi."
Đường Niệm Niệm cười. Cô rất hiểu, nếu trong nhà không có Thẩm Kiêu thì chắc chắn còn bừa bộn hơn nhà họ Nghiêm.
Cao Thiến nhẹ nhàng thở phào. Cô cảm nhận được Đường Niệm Niệm thật sự không hề ghét bỏ, không giống những người phụ nữ khác đến chào hỏi. Ngoài miệng họ nói không có gì, nhưng ánh mắt lại tỏ vẻ ghét bỏ, có lẽ đều cảm thấy cô không xứng làm quân tẩu, làm mẹ chăng. Nhưng cô thật sự không biết làm việc nhà, ngay cả cà chua xào trứng cũng không biết làm. Hơn nữa, cô cảm thấy đồ ăn ở nhà ăn rất ngon, ăn ở nhà ăn vừa tiết kiệm thời gian, dinh dưỡng cũng đủ, thật sự không nhất thiết phải lãng phí thời gian trong bếp.
Nhưng ý nghĩ của cô lại có rất nhiều người không hiểu, bao gồm cả mẹ chồng cô. Bà ấy cảm thấy cô chỉ lười biếng, dùng đủ loại cớ để trốn tránh trách nhiệm làm mẹ, làm vợ. May mắn là chồng và con trai đều ủng hộ cô. Để tránh nghe mẹ chồng càm ràm, chồng cô còn cố ý xin điều chuyển từ Bắc Kinh tới thành phố Thượng Hải, về sau không cần tiếp tục nghe mẹ chồng càm ràm nữa.
"Đợi đã!"
Cao Thiến đột nhiên vỗ trán, gọi Đường Niệm Niệm lại. Cô chạy về nhà cầm một hộp đồ ngọt Bắc Kinh.
"Đây là đồ ngọt từ Bắc Kinh, cô mang về nhà nếm thử nhé."
"Cảm ơn!"
Đường Niệm Niệm nhận đồ ngọt, cười với cô. Đẩy cửa vào sân, không bao lâu, tiếng kêu lại truyền đến từ nhà sát vách.
"Trời ạ, Nghiêm Trung Kiệt con đừng có lại đây! Con tránh xa mẹ một chút! Đừng gọi mẹ là mẹ, mẹ gọi con là ông cố được chưa? A... Nghiêm Trung Kiệt, con chết chắc rồi! Tối nay mẹ sẽ bảo cha con đập nát cái mông của con!"
"Mẹ ơi, không phải mẹ từng ăn rồi sao? Cha con nói, năm đó cha theo đuổi mẹ, là dùng tám con chuột, mẹ còn ăn rất ngon miệng nữa!"
"Đừng nói nữa! A... Con mau vứt ngay đi! Cái đồ chó cha con lúc trước lừa mẹ nói là thịt dê, ông ấy đã cắt thành từng miếng nhỏ, còn xiên thành từng xâu, sau đó nêm thêm bột thì là, ớt, làm sao mẹ biết mà ăn. Nếu mẹ biết là thịt chuột, mẹ thà chết cũng không gả cho ông ta! Càng sẽ không sinh ra thằng ranh con là con!"
Hai mẹ con cứ như đang hát tướng thanh vậy, khiến cho gà bay chó chạy.
Đường Niệm Niệm nghe rất vui tai, bèn đi ra ngoài hóng chuyện. Cao Thiến đứng xa xa, trong tay Nghiêm Trung Kiệt đang cầm mấy con chuột đồng. Mấy con chuột đồng vẫn còn giãy giụa tưng bừng, kêu chít chít.
"Mau mau vứt đi! Nghiêm Trung Kiệt mẹ cho con biết, nếu con không vứt mấy con chuột này thì đừng hòng vào nhà nữa!"
Cao Thiến nói một cách nghiêm túc, cô sợ nhất là chuột.
"Không vứt!"
Nghiêm Trung Kiệt từ chối. Đây chính là thịt cậu dùng để nịnh nọt Bách Tuế và Phúc Bảo. Cùng lắm thì tối nay cậu sẽ treo lều bạt trong sân ngủ.
"Con không vứt thì đừng vào nhà!" Cao Thiến uy hiếp.
"Không vào thì không vào!"
Nghiêm Trung Kiệt tỏ vẻ thờ ơ. Cha mẹ cậu bé thường xuyên muốn hưởng thụ thế giới riêng của hai người, sau đó cậu bé chính là đồ dư thừa trong nhà, bị đuổi sang nhà ông bà ở mấy ngày. Chờ cha mẹ quấn quýt đủ rồi thì sẽ đón cậu bé về.
Động tĩnh của hai mẹ con rất lớn, thu hút không ít người đi ra xem. Vẻ mặt Cao Thiến hơi xấu hổ, hung hăng trừng mắt nhìn con trai, hạ giọng nói: "Con chờ đấy!"
Chờ chồng về, cô nhất định phải mách lẻo!
Nghiêm Trung Kiệt ngẩng đầu lên, cậu bé không sợ!