64. Chương 64: Kỹ năng săn bắn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sao cậu ta lại ở cùng Vân Cô Viễn?
“Sao cô lại ở đây?” Cao Bắc Trụ giấu con gà rừng sau lưng. Chuyện cậu ta và anh Vân lên núi săn bắn không thể để người ngoài biết, nếu không anh Vân sẽ gặp phiền phức lớn!
Diệc Thanh Thanh bĩu môi, giấu cái gì chứ, đây là gà rừng của cô mà! Trên tay cô vẫn còn bằng chứng nó để lại đây này!
“Ai gặp thì có phần.” Vân Cô Viễn đi tới: “Cùng nhau ăn đi.”
Cao Bắc Trụ kinh ngạc nhìn anh Vân một cái. Anh Vân của cậu ta không phải là người dễ dãi như vậy!
“Lát nữa chú Hữu Căn sẽ tới xây tường cho tôi, không ăn đâu.” Diệc Thanh Thanh nói.
Dù con gà này là do cô sơ ý để sổng mất, nhưng nếu người khác bắt được thì đó là bản lĩnh của họ.
Chuyện lên núi săn bắn mọi người đều giấu kín, vì điều này bị cấm, sẽ có hậu họa khó lường. Mối quan hệ của cô và bọn họ chưa thân thiết đến mức có thể ăn thịt mà không cần bận tâm, đặc biệt là khi người ta còn đang đề phòng cô, mà cô cũng không thiếu mấy miếng thịt này.
Cao Bắc Trụ nhìn anh Vân như muốn giữ Diệc Thanh Thanh ở lại ăn gà, bèn miễn cưỡng nói:
“Xây tường đào bùn không dưới hai tiếng đâu, sao cần phải đi gấp như vậy?”
Diệc Thanh Thanh nhướng mày, đây là cậu ta mời đấy nhé: “Vậy tôi không khách sáo nữa.”
“Đi làm gà đi.” Vân Cô Viễn nói với Cao Bắc Trụ.
Cao Bắc Trụ tự vả nhẹ vào miệng mình một cái, ai bảo mày lắm lời! Giờ thì hay rồi, người thì ở lại, còn cậu ta thì bị bỏ xó.
Khi xách gà đi sang một bên, cậu ta còn lẩm bẩm: “Cùng là ăn ké, cớ gì mình lại phải cực khổ nhổ lông gà chứ?”
“Con gà này là cậu bắn được à?” Diệc Thanh Thanh thấy Cao Bắc Trụ cõng cung tên nên hỏi.
Vân Cô Viễn nhìn cô, bất đắc dĩ nói: “Đây là cung tôi làm, lúc tới đây cậu ấy muốn mang hộ tôi.”
Đã rõ, đây là tiểu đệ giúp xách đồ.
Diệc Thanh Thanh không muốn ngồi không chờ ăn, bèn đi xung quanh nhặt củi.
Vân Cô Viễn không ngăn cản. Anh biết Diệc Thanh Thanh là cô gái có chính kiến riêng, trong mắt cô, mối quan hệ giữa họ chưa đủ thân thiết để cô phá vỡ rào cản đó.
Cô làm chút gì đó sẽ cảm thấy an tâm hơn.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhất có thể ngồi cùng nhau ăn gì đó. Cũng may đây không phải là lần đầu tiên anh bắt được gà rừng, kỹ năng nướng gà rừng của anh cũng khá lắm rồi.
Diệc Thanh Thanh trở về thì thấy Vân Cô Viễn đã nhóm lửa xong.
Gia vị cũng mang tới không ít, đựng trong một hộp gỗ.
“Lấy đâu ra vậy?” Rõ ràng lúc trước cô không thấy thứ này.
Vân Cô Viễn chỉ tảng đá xanh giữa lều gỗ: “Lúc trước chôn ở phía dưới.”
“Các anh đúng là lắm mưu nhiều kế, tôi đã nói sao nơi này lại có thêm cái lều mà.” Diệc Thanh Thanh thấy anh nhặt mấy cây gậy ở góc lều, động tác thành thạo làm giá nướng đơn giản: “Không phải lần đầu tiên đúng không?”
Vân Cô Viễn gật đầu: “Mang về không tiện lắm.”
Nghĩ tới con hẻm thật dài phía sau, cùng với đám thanh niên trí thức cũ ở ngay phía trước, Diệc Thanh Thanh gật đầu bày tỏ đã hiểu. Cô còn kiến nghị anh nên tự mở một cánh cửa ở phía sau phòng mình. Như vậy, việc đi lại ra đất phần trăm sẽ tiện hơn, mà cũng không bị người khác dòm ngó.
“Anh Vân của tôi đã sớm làm xong rồi! Tôi còn giúp nữa!” Trong lòng Cao Bắc Trụ không khỏi ấm ức. Anh Vân đối xử quá tốt với cô thanh niên trí thức này, cậu ta mới là tiểu đệ số một của anh Vân chứ!
“Tôi nói không tiện là chỉ cậu đấy.” Vân Cô Viễn lạnh lùng nói, cái thằng đệ ngốc nghếch này, có lẽ nên bỏ đi thì hơn.
Cao Bắc Trụ: “…”
“Phụt…” Diệc Thanh Thanh cười phá lên, thấy Cao Bắc Trụ nhìn qua, cô cười nói: “Rất xin lỗi, không nhịn được, thật sự là quá buồn cười, ha ha ha!”
Vân Cô Viễn cũng biết nói những lời khiến người khác cứng họng, thật không ngờ!
Gà rừng bị cắm trên que tỏa ra mùi thơm nức mũi, Diệc Thanh Thanh nghe thấy rõ tiếng nuốt nước bọt của Cao Bắc Trụ.
“Có lẽ đây là con gà rừng béo mập nhất trên núi này, quá thơm! So với con gà rừng này, mấy con gà rừng lần trước bắt được chẳng có chút mùi vị gì!”
“Đến mức đó ư?” Diệc Thanh Thanh hỏi.
Cao Bắc Trụ muốn nói đúng là đến mức đó, kỹ thuật nướng gà của anh Vân tốt hơn cậu ta một chút thôi, mà cậu ta thì có tài nướng mọi thứ thành than. Cho nên có mùi thơm như vậy đúng là đáng nể.
Nhưng mà cậu ta còn chưa kịp mở miệng, đã bị ánh mắt của anh Vân dọa cho nuốt ngược lời vào trong.