179. Chương 179: Buổi Sáng Hẹn Hò

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 179 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, trời vẫn còn mờ mờ chưa rõ, Bùi Từ đã âm thầm rời khỏi ký túc xá.
Là đội trưởng đại đội bay, anh có xe chuyên dụng riêng, không cần phải đi xin xe như trước kia. Trong khi đồng đội còn say giấc trong chăn ấm, Bùi Từ đã một mình lái xe đi, người thoang thoảng mùi xà phòng dịu nhẹ, nhưng lòng bàn tay lại ướt đẫm mồ hôi vì hồi hộp.
Trên đường, anh ghé qua khu chăn nuôi, rồi mới thẳng tiến về nhà họ Phương.
Bùi Từ tắt máy, ngồi yên một lúc lâu mới từ từ bước xuống xe. Anh ngước mắt nhìn quanh, bốn phía tĩnh lặng, tim đập thình thịch. Khi cúi xuống soi gương chiếu hậu lần cuối, chỉnh lại tóc tai, cổ áo cho gọn gàng, thấy mọi thứ ổn thỏa, anh mới rón rén bước tới cửa nhà họ Phương, gõ nhẹ vài tiếng.
Nơi này trước kia anh coi như nhà mình, ra vào tự nhiên chẳng cần gõ cửa. Nhưng hôm nay, trong tim như có con thỏ nhỏ nhảy loạn, vừa lo lắng, vừa rạo rực.
Phương Tri Lễ mở cửa, thấy Bùi Từ liền ngạc nhiên:
“Ủa, sao cậu tới sớm vậy? Dạng Dạng còn chưa dậy đâu.”
“Ừm… tôi chờ cô ấy.” – Bùi Từ tránh né ánh mắt dò hỏi của đối phương, vội thêm vào – “Trưa nắng gắt, tôi muốn đi sớm, khỏi để cô ấy phải phơi nắng.”
Lý do nghe cũng hợp lý, bởi từ căn cứ về thành phố phải mất gần một tiếng đồng hồ.
Phương Tri Lễ gật đầu, chẳng nghi ngờ:
“Vậy để tôi đi gọi Dạng Dạng dậy.”
Anh sợ em gái ngủ quên, ra đường giữa trưa nắng lại hỏng da.
Bùi Từ nhanh tay giữ lại:
“Tri Lễ, không cần vội, để Dạng Dạng ngủ thêm chút nữa.”
Phương Tri Lễ quay lại, ánh mắt hơi nghi hoặc:
“Cậu không vừa nói muốn đi sớm để tránh nắng sao?”
Trong lòng có quỷ, nhìn cái gì cũng thấy chột dạ. Hôm nay Bùi Từ chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Phương Tri Lễ:
“Nếu nắng quá… thì đội mũ, tôi sẽ nhắc cô ấy mang theo.”
Cũng phải.
Phương Tri Lễ cảm thấy hôm nay Bùi Từ kỳ cục quá. Anh khịt mũi, ghé sát lại gần hít một hơi:
“Bùi Từ, cậu dùng kem chống nắng à?”
“Không có.”
“Sao thơm vậy?”
“Có lẽ… là mùi xà phòng giặt quần áo.”
Phương Tri Lễ gãi đầu:
“Xà phòng cậu mua có mùi thơm à? Sao xà phòng tôi mua chỉ toàn mùi dầu mỡ?”
“Tôi cũng không rõ, chỉ lấy đại ở Cung tiêu xã thôi.”
Bùi Từ cảm thấy Phương Tri Lễ hỏi liên tục, trán bắt đầu đổ mồ hôi. May mà anh ta không truy hỏi thêm.
***
Phương Tri Ý biết hôm nay sẽ vào thành phố chơi nên dậy rất sớm. Cả nhà ăn sáng xong mới hơn bảy giờ một chút. Anh cả đưa chị dâu đến bệnh viện, anh hai thì vội đến căn cứ huấn luyện, trong nhà chỉ còn lại cô và Bùi Từ.
Nghe anh hai nói Bùi Từ đã đến từ lúc sáu giờ sáng, cô đoán anh đang sốt ruột, nên không để anh đợi lâu, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài.
Nhưng trước khi bước ra cửa, cô bỗng quay lại, chạy vào phòng lấy chiếc mũ của mình. Dù trời vẫn còn âm u, cô vẫn cẩn thận đội lên, chỉnh lại vành mũ cho ngay ngắn, rồi bước nhanh đến trước mặt Bùi Từ, ánh mắt long lanh, đầy mong đợi.
“Bùi Từ, mũ của em có đẹp không?” – cô ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng hỏi, hai tay véo nhẹ vành mũ, đôi mắt hạnh như bừng sáng.
Bùi Từ nghe tiếng, quay đầu lại thì thấy cô gái nhỏ đã nhảy đến trước mặt. Cô mặc chiếc váy dài kẻ ô màu xanh lá non, vẻ ngoài tươi mát, dịu dàng như cơn gió đầu hè. Chiếc mũ rộng vành cùng tông được đội nghiêng nghiêng trên mái tóc đen mượt, dưới vành mũ là khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa nở, má lúm ẩn hiện trong nụ cười rạng rỡ. Đôi mắt cô cong như trăng non, chăm chú nhìn anh, dường như chỉ chờ một lời khen.
Anh khẽ cười, giọng nói dịu dàng hơn cả làn gió sớm:
“Đẹp lắm.”
Nghe được câu trả lời, Phương Tri Ý cười càng tươi, liền tháo mũ xuống. Bùi Từ đưa tay đỡ lấy, ánh mắt ấm áp, giọng nói như mang theo nắng mai:
“Dạng Dạng, mình đi thôi.”
——————
Phương Tri Ý vốn ít khi vào thành phố. Ở căn cứ, mọi thứ đều đầy đủ, hơn nữa từ khi vào Viện Nghiên cứu, cô càng bận rộn. Lần gần nhất ra nội thành là dịp Tết, theo chị dâu đi mua sắm vài thứ. Gần nửa năm không trở lại, thành phố vẫn vậy, chỉ có điều dường như người đông hơn trước.
Bùi Từ nói sẽ đưa cô đến công viên chèo thuyền, xem động vật, nên họ không ghé đâu khác mà lái thẳng đến công viên Tây Hồ. Công viên mở cửa lúc tám giờ sáng, khi họ đến đã là tám giờ rưỡi, nhưng trong công viên đã khá đông người.
Sau khi đỗ xe, Bùi Từ lấy từ ghế sau chiếc túi vải màu xanh ô-liu – loại túi quân dụng phổ biến trong quân đội. Tay xách túi, tay kia anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Phương Tri Ý:
“Dạng Dạng, em đứng đây đợi anh một chút, anh đi mua vé.”
Dù hôm nay là chủ nhật, trường học và xí nghiệp đều nghỉ, nhưng vì còn sớm nên quầy vé chưa đông lắm. Bùi Từ nhanh chóng mua được hai vé, tay cầm vé chạy về phía cô, giơ cao lên như khoe chiến tích, giọng hào hứng như đứa trẻ:
“Có vé rồi, mình vào thôi!”