185. Chương 185: Lặng lẽ mong chờ

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 185 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô biết mình hơi quá đáng, nhưng vẫn cứ thế – bởi anh chiều chuộng, nên cô mới ỷ lại như vậy.
Cảm giác vui sướng xen lẫn chút ấm tức khiến cô không dám gật đầu ngay. Cô muốn giận dỗi chút, muốn để anh trải qua cảm giác chờ đợi, muốn anh hiểu rằng mình đã mong chờ lời ấy bao lâu nay.
Ai bảo hắn không nói sớm hơn chút nữa? Nếu anh nói sớm hơn, chắc cô đã đồng ý ngay.
Nếu anh nói sớm hơn… có lẽ cô đã chẳng phải dằn vặt như thế này.
Bùi Từ vốn là người biết điều. Anh quen giữ mọi thứ cho riêng mình, nhất là khi chuyện đó liên quan đến Phương Tri Ý – cô gái nhỏ hơn anh rất nhiều.
Suốt bao năm qua, tình cảm trong lòng anh vẫn là điều kín đáo nhất.
Không phải vì anh không dám yêu, mà là… sợ cô hiểu lầm. Anh sợ, một khi nói ra, cô sẽ thấy anh là kẻ yếu đuối, sợ người khác dèm pha, sợ chính cô nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.
Người ta bảo “quân tử nhìn việc, chẳng xét tâm”. Anh cũng tự nhủ thế, rồi lặng lẽ giấu kín thứ tình cảm ấy trong sâu thẳm trái tim. Chỉ dám đối xử tốt với cô, chiều chuộng từng chút một.
Nhưng trong lớp vỏ che giấu ấy, càng ngày anh càng mất phương hướng, mất đi sự phán đoán và tự tin.
Anh đâu biết rằng cô gái nhỏ đã thầm thích anh từ lâu.
Vì yêu mà anh hồ đồ, làm sao phân biệt được tâm tư cẩn trọng của cô?
“Dạng Dạng?”
Cô không đáp khiến lòng anh rối bời như tơ vò.
Anh mong mỏi nhìn thẳng vào cô.
Lần đầu tiên trong đời, đại đội trưởng Bùi – người từng băng rừng vượt núi, từng lướt qua tầng mây dày đặc cùng phi đội chiến đấu cơ – lại thấy mình run tay, tim đập loạn, miệng khô khốc… chỉ vì chờ một câu trả lời từ cô gái trước mắt.
Anh như tù binh chờ tuyên án, sống chết chỉ còn trông vào cô.
Anh như tù binh chờ tuyên án, sống chết chỉ còn trông vào cô.
Anh như tù binh chờ tuyên án, sống chết chỉ còn trông vào cô.
“Bùi Từ… Anh thật sự thích em sao?” – Cô nghiêng đầu, giọng nhỏ như sợi chỉ, nhưng từng chữ lại rõ ràng đâm thẳng vào tim anh – “Không phải do quen chăm sóc em mà nhầm lẫn tình cảm đấy chứ?”
“Không phải!” – Anh bật ra ngay, gần như cắt lời cô – “Dạng Dạng, anh 26 rồi, không phải 16, càng không phải 6. Anh biết rõ mình nghĩ gì, cảm thấy gì.”
Lời nói tuôn ra như vỡ bờ, những điều anh nén nhịn bao năm rốt cuộc cũng được thốt ra.
Anh từng coi cô như em gái thật… nhưng chỉ khi cô còn nhỏ. Bây giờ không còn như thế nữa. Anh mà còn không phân biệt rõ chuyện này thì đúng là phí công sống đến tuổi này rồi.
Gió thổi nhẹ, tóc mái cô khẽ bay. Cô vẫn chưa lên tiếng. Bùi Từ nhìn cô, cảm giác hoang mang cứ lớn dần trong ngực.
“Dạng Dạng… Tin anh được không?”
Câu nói bật ra, khẽ khàng nhưng như một lời khẩn cầu. Người đàn ông từng vững vàng lái phi cơ giữa bầu trời giờ lại mong manh đến vậy, vì một cô gái.
Phương Tri Ý vẫn im lặng. Anh thấy mình sắp phát điên.
Trong đầu anh bỗng hiện lên câu cô từng đùa: “Nếu em không đồng ý, anh có ném em xuống hồ không?”
Anh bật cười khổ.
Hay cô đang lưỡng lự, đang tìm cớ kéo dài, không muốn nhưng lại không dám từ chối thẳng, chỉ chờ thuyền cập bến liền quay đầu bỏ chạy, từ nay không muốn nhìn thấy anh nữa?
Tim như bị siết nghẹn. Bùi Từ đưa tay lau mặt, giọng nghèn nghẹn, trong lòng đã bắt đầu nhượng bộ: “Dạng Dạng, em không đồng ý cũng không sao, anh sẽ vẫn là anh trai của em cả đời, quan hệ chúng ta không thay đổi, anh vẫn yêu quý em, chiều chuộng em như trước đây.”
Nếu không phải cô… Bùi Từ nghĩ, mình chắc chắn cũng chẳng thích ai khác, vậy thì làm anh trai vậy, ít ra vẫn có thể được ở cạnh cô.
Chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó, Phương Tri Ý sẽ dắt theo một chàng trai khác về nhà, mỉm cười ngọt ngào mà giới thiệu: "Anh ấy là người em chọn", lòng Bùi Từ lập tức như có ai vắt mạnh sợi dây thừng, siết chặt đến khó thở, anh thật sự hận không thể hiện ngay liền nhảy xuống thuyền cho xong.
Thế nhưng, sau đó lại tự nhủ — đời người còn dài, ai dám chắc người kia sẽ là người cuối cùng bên cô? Biết đâu sau này cô lại nhận ra người đó không hợp, biết đâu khi đó cô mới thấy anh mới là người phù hợp với cô.
Chỉ cần anh vẫn chưa buông tay, thì… vẫn còn cơ hội.
Vài giây trôi qua trong im lặng. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nước lăn tăn dưới lòng hồ và cánh gió thổi nhẹ qua mái tóc cô gái đang cúi đầu.
Trong lúc ấy, Phương Tri Ý vẫn cúi đầu, còn Bùi Từ thì… đã lặng lẽ vạch ra nửa đời còn lại của mình.
Không cần rầm rộ, không cần danh phận, chỉ cần được ở bên cạnh cô, dù với tư cách gì – anh cũng chấp nhận.
Có lẽ không đúng mực, cũng có thể ích kỷ… nhưng anh thật sự không nỡ rời xa cô.
Thật ra ban đầu, Phương Tri Ý chỉ định trêu chọc anh chút, nào ngờ nhìn mặt anh như mất hồn, đến mức cô còn tưởng… anh thật sự sẽ nhảy xuống hồ để “thoát thân” khỏi nỗi buồn.
Đúng là lính có thể cứng rắn trước mặt thù địch, nhưng trước tình yêu – lại mềm nhũn như chiếc bánh tổ.
Cô bật cười, vươn tay kéo góc áo anh một cái, rồi bĩu môi làm nũng:
“Ngô~~~ Bùi Từ, nhìn anh cũng coi như thành tâm thật đó… Vậy em đồng ý với anh vậy.”
Những lời này nhẹ nhàng rơi xuống lòng anh, nhưng lại gây chấn động lớn chẳng kém tiếng còi báo động trong sân huấn luyện.
Giọng điệu cô vẫn ngang ngược như thường, như thể cả đời này chỉ có mình cô được phép nũng nịu anh. Nhưng nụ cười lén lút hiện nơi khóe môi cùng đôi má lúm đồng tiền sâu hoắm lại chẳng giấu nổi hạnh phúc rộn ràng trong tim cô.