Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 194: Yêu Lén Lút Như Kẻ Làm Việc Phi Pháp
Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 194 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường về nhà, hai người vẫn cãi nhau chí chóe, nhưng như mọi khi, Phương Tri Ý vẫn là người nắm thế chủ động. Thực lòng mà nói, trong khoản mồm mép, Bùi Từ chưa bao giờ là đối thủ của cô.
"Bùi Từ, về đến nhà, anh mà dám biểu hiện khác thường, sau này đừng hòng bước chân vào nhà em nữa."
"Dạng Dạng, anh thật sự không cố ý, nhưng cũng khó kiểm soát lắm." Bùi Từ vẫn cố gắng chối bay, tìm cách qua chuyện.
Phương Tri Ý đâu phải người dễ bị lừa: "Hừ, kệ anh có cố ý hay không. Nếu để anh cả hay anh hai em biết, thì cánh cửa nhà em xem như vĩnh viễn đóng chặt với anh đó!"
Trong lòng Bùi Từ thầm nghĩ: Anh cả của em tinh mắt như diều hâu, chắc chắn đã nghi ngờ từ lâu rồi... Nhưng anh biết rõ, những lời này tuyệt đối không thể thốt ra. Một khi chọc giận cô gái nhỏ trước mặt, hậu quả sẽ không chỉ đơn giản là bị cấm cửa.
"Ừ, anh biết rồi." – Anh lập tức xìu xuống, không dám cãi lại.
Thực ra, Phương đại ca quả thật đã biết, nhưng việc lừa gạt Phương Tri Lễ thì lại dễ như trở bàn tay. Dù vậy, Bùi Từ cũng không định cố chấp mãi, bởi nếu lát nữa thật sự không vào được nhà, thì còn thê thảm hơn nữa.
Dưới ánh mắt "độc địa" của cô, Bùi Từ trở nên nghiêm chỉnh hẳn. Về đến nhà, thấy anh không nói năng lỗ mãng hay hành động đáng ngờ gì, Phương Tri Ý mới yên tâm. Cô còn viện cớ mang ít đồ sang đưa cho cô Đào, nhân tiện lén lút tiễn anh ra tận cổng.
Bùi Từ nhìn dáng vẻ vụng trộm của cô mà vừa buồn cười, vừa bất lực.
Yêu đương gì mà cứ như đang làm chuyện xấu vậy...
Công khai đàng hoàng thì có sao? Cứ phải lén lút, nhìn vào cứ như anh là kẻ đi dụ dỗ một cô gái ngây thơ, chưa hiểu chuyện đời!
Nhưng trớ trêu thay, Phương Tri Ý dường như lại rất thích thú với kiểu này. Khi lén ra ngoài, khuôn mặt cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, mắt cười híp lại, vừa ra đến sân đã quay đầu liếc nhanh vào trong nhà. Thấy không ai phát hiện, cô lập tức nắm lấy tay anh, thì thầm như đang phạm pháp:
"Đi nhanh lên! Kẻo bị bắt được bây giờ!"
Bùi Từ: ...Càng giống thật rồi!!! o(╥﹏╥)o
Bị cô nắm tay kéo đi vài bước, Bùi Từ bất giác chậm lại, trong lòng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tương lai. Từ lúc lái xe đến đây, anh đã trăn trở mãi. Dự án thử nghiệm bay lần này ít nhất phải mất thêm hai tháng nữa mới kết thúc. Vậy chẳng lẽ trong suốt thời gian đó, họ vẫn phải yêu đương kiểu lén lút như thế này?
Anh có thể nhẫn nhịn đủ thứ, nhưng nếu chẳng may bị người khác phát hiện, danh tiếng của cô mới là thứ bị tổn hại đầu tiên. Còn anh thì... thật ra, anh cũng rất mong được công khai, được nắm tay cô một cách đường hoàng, được tự nhiên gọi cô là bạn gái, được hôn nhẹ lên trán cô giữa ban ngày mà chẳng cần phải né tránh ai.
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng anh không nhịn được mà lên tiếng:
"Dạng Dạng này... anh nghĩ... cứ tiếp tục như thế này mãi thì không ổn đâu."
"Sao cơ? Không ổn chỗ nào?" – Phương Tri Ý ngẩng mặt nhìn anh, ánh mắt trong veo.
"Dạng Dạng, chúng ta đang yêu nghiêm túc mà, nhưng giờ em xem, chúng ta có chỗ nào giống nghiêm túc không? Anh cứ như tên lưu manh đời xưa, đi lừa gạt tiểu thư khuê các ấy." Nói đến đây, giọng anh nghẹn lại. Anh thật sự không muốn như vậy. Họ đang yêu nhau đàng hoàng, sao phải giấu giếm?
Lúc đầu, Phương Tri Ý chỉ là cẩn thận, sợ về nhà chưa kịp nói gì thì cả căn cứ đã đồn ầm lên. Nhưng giờ thấy vẻ mặt buồn bã, tủi thân đến muốn khóc của anh, cô cũng thấy lòng mình mềm ra.
Dù vậy, điều kiện đã đặt ra rồi, nếu giờ quay đầu thì không có lợi cho việc "xây dựng hình tượng nóc nhà" về sau.
Nhưng nhìn anh buồn đến mức như muốn chết đi được, cô lại thấy áy náy: "Bùi Từ à... sao anh lại nghĩ lung tung vậy?" – Cô ngập ngừng, khẽ kéo tay áo anh, giọng dịu dàng – "Anh thử nghĩ xem, anh có lừa dối em điều gì đâu? Với lại, anh là đội trưởng Bùi oai phong lẫm liệt, sao có thể so sánh với mấy tên lưu manh kia được?"
Cô tiếp tục nói, giọng vừa nghiêm túc vừa nhẹ nhàng dỗ dành:
"Hơn nữa, anh thấy không, chuyện này đang tiến từng bước rồi mà. Trước giờ mọi người đều nghĩ anh là anh trai em, nếu giờ em đột nhiên nói là hai đứa đang yêu nhau, người ta sẽ nghĩ anh... lợi dụng từ khi em còn nhỏ. Như vậy chẳng phải ảnh hưởng đến hình tượng ‘người quân nhân gương mẫu’ của anh sao?"