Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 301: Cầu hôn dưới ánh trăng
Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 301 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, Bùi Từ trở về không quá muộn. Vì phải cưỡi ngựa đường dài giữa trời gió tuyết, hơi lạnh như thấm tận xương, áo khoác bên ngoài phủ đầy băng giá. Thế nhưng, những món anh mang về cho vợ thì không hề hấn gì, tất cả đều được bọc kỹ trong lớp da bò dày dặn, như thể sợ chỉ một hạt bụi rơi xuống cũng làm hỏng.
Đáng chú ý nhất là xâu kẹo hồ lô. Sợ lớp đường tan chảy, suốt dọc đường anh luôn cẩn trọng cầm chắc trong tay, dù lạnh buốt đến tê tái cũng không dám buông ra.
Nhận được kẹo, Phương Tri Ý cười tít mắt, ánh mắt cong như trăng non, vui vẻ lắc lư qua lại, cố tình khoe với mẹ một vòng, y như đứa trẻ vừa được thưởng quà.
Lý Đoan Ngọc nhìn con gái, vừa buồn cười vừa bất lực, liếc mắt trừng nhẹ một cái. Bà nói vậy chẳng qua là muốn con gái ở nhà chồng thêm phần tự tin thôi. Chỉ khi có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa, bên nhà trai mới càng thêm trân trọng.
Nhưng nói thật, từ việc Trinh tỷ dù bận rộn vẫn vượt đường xa đến thăm, đến từng cử chỉ nhỏ nhặt của Bùi Từ từ khi con gái về đây, bà đã sớm thấu hiểu con người và tấm lòng của cậu. Bà tin chắc, cậu ta sẽ không bao giờ trở thành người bạc bẽo.
“Thôi được rồi, đừng náo loạn nữa,” Lý Đoan Ngọc vỗ nhẹ vào tay con gái, giọng trách yêu pha chút bất lực, “nếu không còn gì thì mau cùng Bùi Từ mang đồ sang nhà mới đi. Ngày mai mẹ sẽ sang giúp hai đứa dọn dẹp.”
Phương Tri Ý làm bộ uất ức, mắt long lanh như sắp khóc, lập tức chạy đến níu tay Bùi Từ, giọng nũng nịu:
“Thấy chưa, mẹ đuổi em đi rồi. Nhanh lên, anh mau đưa em về nhà.”
Bùi Từ khẽ cúi đầu, khóe môi không nhịn được mà cong lên. Dù suốt dọc đường gió tuyết cắt da, nhưng chỉ một câu nũng nịu này thôi đã khiến lòng anh ấm áp khôn xiết. Anh nghiêng người, nhẹ nhàng che gió cho cô, khẽ đáp:
“Ừ, về nhà thôi.”
Nghe hai tiếng “về nhà”, mặt Phương Tri Ý bỗng đỏ ửng, tim cũng theo đó mà đập loạn nhịp.
Lý Đoan Ngọc nhìn cảnh con gái nũng nịu với con rể, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.
Bùi Từ thì hết mực chiều chuộng: “Mẹ, vậy con xin phép đưa Tri Ý về trước.”
Lần này về, anh đã thay đổi cách xưng hô. Mỗi tiếng “mẹ” đều gọi một cách tự nhiên, không gượng gạo. Chưa đợi Lý Đoan Ngọc kịp đáp, anh đã dắt cô đi nhanh khỏi cửa.
Lý Đoan Ngọc nhìn theo bóng hai đứa trẻ ngọt ngào bên nhau, bất lực lắc đầu.
Từ nhà mẹ đẻ đến căn nhà mới không xa, chỉ một lát sau họ đã tới nơi. Dù đã vài tháng không người ở, nhưng nhờ mẹ Tri Ý và cô Đào đến dọn dẹp trước, nên sân trong sạch sẽ, ngăn nắp.
Lối đi lát đá vụn, dù phủ tuyết nhưng không trơn trượt, ngược lại càng làm khung cảnh thêm phần thơ mộng.
Đêm nay, ánh trăng cũng sáng lạ thường, giống hệt như đêm hai năm trước.
Đến cửa nhà, Bùi Từ bỗng khựng lại, ngăn Tri Ý bước vào: “Dạng Dạng, trong nhà tối quá, em đứng chờ ở cửa một chút, để anh vào bật đèn trước.”
Chưa kịp đợi cô trả lời, anh đã quay người đi vào. Nhưng mãi không thấy đèn sáng, Tri Ý bắt đầu lo lắng. Đúng lúc cô nhíu mày định đẩy cửa, bỗng nghe một tiếng động nhỏ vang lên bên trong. Cô vội vàng lao vào: “Bùi Từ…”
Bỗng nhiên, ánh đèn bừng sáng. Trước mặt cô là Bùi Từ, tay ôm bó hoa mai đỏ rực, nở nụ cười dịu dàng.
“Anh…”
“Dạng Dạng… dù chúng ta đã đính hôn, nhưng trước đêm tân hôn, anh vẫn muốn trịnh trọng cầu hôn em một lần nữa.”
Giọng Bùi Từ khàn khàn vì lạnh, nhưng từng từ đều rõ ràng, chất chứa sự chân thành khiến người nghe tim đập rộn ràng. Anh nhìn cô nghiêm túc, ánh mắt sáng lấp lánh như gom hết cả trời sao.
“Dạng Dạng, em có đồng ý kết hôn với anh… để anh được chăm sóc em suốt đời không?”
Trên đường về, khi đi ngang một sân nhỏ, anh nhìn thấy hoa mai nở trong tuyết. Trong khoảnh khắc, anh nhớ ngay đến cô gái nhỏ bên cạnh – người luôn rạng rỡ mỗi khi thấy hoa. Nhưng mùa đông khắc nghiệt, chẳng có mấy loài chịu nở. Anh không nỡ để căn nhà tân hôn của cô trống vắng, lạnh lẽo.
Anh liền hỏi thăm người dân, định mua vài cành. Không ngờ, nghe anh nói là mua tặng vợ, họ cười bảo: “Tặng vợ thì cần gì tiền”, còn dặn anh nên tạo bất ngờ.
Vì thế, anh ôm bó hoa về, suốt đường cứ hồi hộp suy nghĩ: Không biết Dạng Dạng có thích không? Có bất ngờ không? Hay lại thấy anh vụng về quá?
Khi đứng trước mặt cô, lời cầu hôn vừa thốt ra, trong lòng anh căng thẳng đến mức tay siết chặt, như thể chỉ cần cô lắc đầu, cả thế giới của anh sẽ sụp đổ.
“Em… đồng ý.”
Chỉ hai chữ ngắn ngủi, nhưng trái tim Bùi Từ như bị bóp chặt rồi bung ra, tràn ngập hạnh phúc đến nghẹn ngào. Anh bật cười, nụ cười ngốc nghếch mà dịu dàng, ánh mắt rực sáng – tựa như cả mùa đông này đều đã ấm áp, chỉ vì một lời đáp ấy.