32. Chương 32: Tiểu Ác Ma

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người anh giường bên mỉm cười rồi bước ra ngoài, để lại khoang tàu yên tĩnh chỉ còn hai người.
Bên ngoài, trời vừa hửng sáng. Những tia nắng mỏng manh xuyên qua hàng thông ven đường, lay động theo nhịp bánh tàu lăn bánh, in những vệt sáng dài trên khuôn mặt cô gái.
Mái tóc đen buông xõa trên gối, làn da trắng như ngó sen, vì cử động lúc nãy mà gò má, trán ửng hồng, trông rực rỡ đến mê hoặc.
Bùi Từ bỗng thấy cổ họng khô rát.
Anh nuốt nước bọt, không kìm được, khẽ hỏi:
“Vừa nãy… em đang nhìn gì vậy?”
Phương Tri Ý cắn môi, trong lòng hối hận khôn nguôi. Cô biết ngay tên này sẽ không dễ dàng buông tha. Huống chi người anh giường bên kia còn đứng lại, hóng hớt không biết ngượng.
Trong tích tắc, cô nảy ra một chủ ý. Cô quay người, ngước lên nhìn anh, nhoẻn miệng cười.
Nụ cười ấy dịu dàng như nắng sớm, đôi mắt hạnh long lanh ánh nước, trong veo như không nhiễm bụi trần.
“Bùi Từ ca, anh thật sự muốn biết không?” Giọng cô ngọt ngào, mềm như tơ, cuối câu còn cong lên như đang nũng nịu.
Tim Bùi Từ khẽ rung, đầu óc phút chốc rối bời như ong vỡ tổ.
“…Em nói thử xem.” Giọng anh khàn hơn, ánh mắt không còn vững vàng như thường lệ.
Phương Tri Ý mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
“Em thấy mắt anh có ghèn đấy.”
“…”
Một khoảnh khắc im lặng.
Rồi tiếng cười vang lên từ bên cạnh.
Bùi Từ lúc này mới sực tỉnh: mình bị cô nhóc này trêu!
Anh nghiến răng, trừng mắt nhìn cô gái nhỏ vẫn cười nghiêng ngả:
“Phương Tri Ý!!”
Lúc này, đâu còn bóng dáng thỏ con rụt rè nào? Rõ ràng là một “tiểu ác ma” đang giả ngây giả ngô!
Phương Tri Ý cuối cùng cũng được chứng kiến Bùi Từ chịu thiệt, trong lòng dâng lên một chút hả hê. Cô không cười to, nhưng đuôi mắt cong như trăng non đã sớm tố cáo tâm trạng vui sướng.
Người ngoài nhìn vào, có lẽ vẫn thấy trong đôi mắt ấy nét ngây thơ thuần khiết, tựa hồ cô gái nhỏ chưa từng biết đến hiểm ác thế gian — chỉ là một thiếu nữ sinh ra giữa thời loạn, lớn lên trong vòng tay che chở của người thân. Nhưng… chỉ có chính cô mới hiểu, bản thân mình không phải như vậy. Đằng sau ánh mắt trong veo như nai con là những năm tháng máu lửa, là cảnh tay cầm đao chém cổ kẻ phản bội, là những đêm đơn độc giữa vòng vây thi thể sống, không dám chợp mắt dù chỉ một khoảnh khắc, vì sơ sẩy là mất mạng giữa tận thế hoang tàn.
Trong một thế giới không còn bình minh, không còn tiếng nói của con người, nơi sinh tồn là thứ duy nhất quý giá, cô từng lạnh lùng đến tàn nhẫn. Khi ấy, niềm vui duy nhất của cô là trêu chọc lũ xác sống ngu ngốc, dụ chúng sa bẫy, nghe chúng rên rỉ tuyệt vọng, rồi đứng trên cao, im lặng nhìn từng cái xác quằn quại dưới chân.
Vì thế, khi xuyên đến thế giới này — nơi vẫn có tiếng tàu chạy, có làn gió ban mai, có người thân yêu, và có cả một người như Bùi Từ — bản năng sinh tồn như dã thú trong cô đã lặng lẽ thu mình.
Cô khoác lên mình một lớp vỏ bọc để hòa nhập vào thế giới hoàn toàn xa lạ này.
Cô sợ bị bài xích.
Mà cô không muốn như vậy. Cô yêu nơi này. Cô muốn ở đây mãi mãi, nơi có những người yêu thương mình.
Cô đã cẩn thận chôn vùi tính cách thật của bản thân.
Nhưng Bùi Từ lại chạm đến điểm yếu mềm nhất trong cô — nhẹ nhàng, mà không ai ngờ tới.
Anh không giống bất kỳ ai cô từng gặp, dù là ở tận thế tàn khốc hay trong thế giới này. Anh là một chàng trai thẳng thắn, tinh tế, trên người luôn toát ra hơi thở của gió trời và ánh nắng. Dáng vẻ phóng khoáng, tự tin, như thể ngay cả khi đứng giữa ranh giới sống chết, anh vẫn có thể nở nụ cười thản nhiên. Ánh mắt anh sáng, giọng nói pha chút đùa cợt vô hại, mỗi câu nói ra đều như cố tình chọc ghẹo, khiến cô không thì đỏ mặt, không thì dậm chân xấu hổ.
Chính sự trêu chọc ấy lại khiến bản năng cảnh giác đã ăn sâu vào máu cô từng bước buông lỏng. Anh không ép buộc, không dò xét, chỉ bằng sự chân thành, thản nhiên như nắng sớm và làn gió mát, đã khiến một góc trái tim cô lặng lẽ tan chảy.
Cô vẫn là Phương Tri Ý từng giết người, giết xác sống, là đại lão của tận thế từng dùng tay không gánh vác cả một căn cứ. Nhưng trước mặt anh, cái tính cách nghịch ngợm từng bị tận thế đè nén, lại âm thầm trỗi dậy. Cô bắt đầu muốn trêu chọc lại, muốn xem Bùi Từ lúng túng sẽ ra sao, cũng muốn vì một nụ cười của anh mà thử làm điều gì đó nhẹ nhàng, ngây thơ như những thiếu nữ bình thường, ở đúng độ tuổi này, trong thế giới “yên bình” này.
Vì vậy, khi Bùi Từ tức giận đi rửa mặt hai lần, soi gương mấy lượt rồi quay lại, anh vẫn nghe thấy Phương Tri Ý khẽ khàng ngân nga.
Bùi Từ: "..."
Anh nhịn, rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi, trừng cô một cái.