Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 35: Về Nhà
Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bùi Từ tuy tò mò nhưng cũng không vạch trần cô. Anh chỉ liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý.
Ánh mắt ấy khiến Phương Tri Ý lập tức cảm thấy có gì không ổn. Cô sợ người này đổi ý, vội thúc giục: “Anh hai, khi nào thì chúng ta về nhà?”
Phương Tri Lễ nghe tiếng em gái, chợt nhớ ra em vừa ngồi xe suốt mấy ngày mấy đêm. Anh trách mình sơ suất, vội nói: “Dạng Dạng, giờ chúng ta đi liền.”
Quân khu cách nhà ga hơn ba mươi cây số. Sau khi xuống tàu, thân nhân cán bộ, chiến sĩ thường được đơn vị bố trí xe chở về doanh trại. Nhưng Tri Lễ rõ hơn ai hết về thể trạng của em gái – vừa mới khỏi bệnh, thân hình gầy yếu, làm sao chịu nổi cảnh chen chúc trên xe khách đông đúc? Vì vậy, từ mấy hôm trước, anh đã chủ động làm đơn xin điều động một chiếc xe jeep riêng.
Chiếc xe thuộc quyền quản lý của Trạm vận tải cơ động, trực thuộc Tiểu đoàn Hậu cần – Kỹ thuật tại căn cứ. Người lái là một đồng chí công vụ quân nhân, chuyên phụ trách đón tiếp cán bộ đến trạm.
Xe dừng sát mé sân ga. Gió đầu mùa thổi mạnh, vạt áo bộ đội màu xanh dương của Tri Lễ bay phần phật. Anh chẳng nói thêm lời nào, chỉ nhanh chân bước tới, kéo cửa xe phía sau, nghiêng người che gió, nhường em gái bước lên trước.
Phương Tri Ý cúi đầu bước vào. Chiếc ba lô nhỏ đặt trên đùi, đôi mắt hạnh khẽ liếc nhìn nội thất xe đơn sơ nhưng sạch sẽ. Vừa ngồi ổn, tài xế phía trước bỗng quay đầu lại, giọng nam trẻ trung vang lên:
“Đây là em gái của Phương trung đội trưởng à? Đúng là… xinh thật đó!”
Tri Lễ liếc nhìn em gái. Mái tóc đen như thác nước được tết gọn gàng, buông nhẹ sau lưng. Hàng lông mày cong tựa lá liễu, dưới đó là đôi mắt hạnh long lanh, như vương chút mưa bụi Giang Nam. Khuôn mặt thanh tú, nụ cười rạng rỡ như gió xuân chuyển thành mưa phùn. Dáng vẻ ấy, không chỉ ở biên cương – nơi “gà trống nuôi con” như thế này, mà ngay cả ở Nam Đại cũng đủ khiến đám trai trẻ xúm xít như mèo thấy mỡ.
Tri Lễ lập tức cảm thấy bất an. Anh lo em gái mình bị mấy thằng “sói đói” để ý. Không biểu lộ cảm xúc, anh thu ánh mắt lại, lạnh lùng liếc sang người vừa nói: “Anh lái xe cho tốt vào.”
Bùi Từ cũng lạnh nhạt tiếp lời: “Đúng đó, lái xe thì cứ lo lái đi, nói nhiều làm gì?”
Người tài xế oan uổng không hiểu vì sao chỉ một câu khen ngợi lại bị hai vị này công kích. Nhưng không dám phản bác, anh ta chỉ liếc nhanh sang Bùi Từ. Phương trung đội trưởng mắng thì còn đỡ, chứ Bùi trung đội trưởng dựa vào đâu mà xen vào? Lại không phải em gái anh ta! Hừ!
Chiếc xe jeep quân sự bắt đầu lăn bánh. Không gian trong xe chìm vào yên lặng. Tài xế tập trung lái xe, Bùi Từ khép mắt dưỡng thần. Phương Tri Ý ngồi bên cửa sổ, đôi tay áp vào kính lạnh, say mê ngắm cảnh vật hoang sơ, xa lạ trôi qua như dòng nước.
Dù là anh trai ruột, nhưng hai anh em đã xa cách quá lâu. Tri Lễ quanh năm gắn bó với máy bay và một đám lính tráng thô kệch, đến con muỗi cái còn hiếm thấy, nên khi đối diện với em gái đã lớn, anh cảm thấy bối rối, không biết bắt đầu từ đâu để gần gũi. Anh không rõ Dạng Dạng thích gì, nghĩ gì, thậm chí chẳng biết trò chuyện thế nào để em thấy vui. Cuối cùng, anh đành chọn những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống để mở lời.
“Dạng Dạng, em có thấy lạnh không?” Giọng Tri Lễ vang lên, chất chứa sự quan tâm chân thành.
Sáng sớm biên cương se lạnh, nhưng Phương Tri Ý đã được Bùi Từ nhắc trước khi lên tàu. Cô mặc váy dài màu tối, khoác thêm áo len mỏng màu đỏ bên ngoài, nên chẳng hề thấy lạnh.
Nghe tiếng anh, cô quay lại, khẽ lắc đầu: “Anh hai, em không lạnh đâu ạ.” Nói rồi, cô bỗng reo lên khe khẽ, chỉ tay ra ngoài cửa sổ, phía sau lưng anh: “Anh hai, nhìn kìa, trong rừng có con sóc nhỏ!”
Tri Lễ tưởng em gái thấy gì hiếm có. Nghe là sóc, anh bật cười: “Ở đây rừng thông nhiều, sóc thì đầy, ngày nào cũng thấy.”
Vừa nói, anh liếc thấy nét mặt rạng rỡ của em gái, lòng bỗng dịu lại. Anh tiếp tục kể thêm vài mẩu chuyện nhỏ: “Không chỉ có sóc, em còn thấy được cả cáo nữa. Mùa đông tuyết rơi dày đến tận đầu gối, bầy sói kéo nhau xuống núi kiếm ăn, có khi còn tới tận hàng rào doanh trại. Năm ngoái, có con báo tuyết xuất hiện, đi ngang trại nuôi dê của dân, chỉ hét một tiếng đã ngoạm mất con dê, rồi biến mất tăm lên núi.”