485. Chương 485: Chuyến trở về Nam Thành

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 485 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau ba giờ bay, máy bay hạ cánh xuống sân bay Nam Thành. Sân bay này được xây dựng từ những năm 60, ban đầu là sân bay quân dân dụng chung, giờ đây đã tách hẳn thành sân bay dân dụng. Lúc này, kinh tế đang phát triển nhanh chóng, nghe nói năm trước giới doanh nhân Hồng Kông đã xây dựng một trung tâm thương mại lớn tại đây, thu hút không biết bao nhiêu nhà đầu tư nước ngoài.
Đây là lần đầu tiên tiểu Điềm Điềm lên máy bay, cô bé háo hức vô cùng. Ra khỏi cửa, cô bé lấy máy ảnh ra nhờ người qua đường chụp cho cả nhà tấm hình làm kỷ niệm.
Thời đó, việc quản lý sân bay còn chưa chặt chẽ, cả nhà họ đang đứng ở sảnh chờ có thể nhìn thấy du khách lên xuống máy bay từ xa.
Chụp ảnh xong, cả nhà đi ra cổng. Bạn cũ của Bùi Từ đã chờ sẵn ở đó. Ngày xưa, anh ta cùng Bùi Từ đến biên giới, nhưng không ở lại phi đội. Sau này đến những năm 80, anh ta xuất ngũ và từ chối công việc được sắp xếp, nhận khoản phí hỗ trợ đưa vợ con về quê Nam Thành. Bắt đầu bằng nghề bán hàng rong, giờ đây anh ta đã trở thành giám đốc một công ty thương mại.
Công ty của anh ta đặt tại Nam Thành, nên anh ta lái xe riêng đến đón. Đó là một chiếc Mercedes-Benz màu đen. Trong thời kỳ phần lớn mọi người vẫn đi xe Santana, chiếc xe này quả là nổi bật. Anh ta để tóc vuốt ngược, đeo kính râm, mặc một chiếc áo sơ mi hoa hòe, quần ống loe và một đôi giày da nâu. Trong tay còn cầm một chiếc điện thoại di động to như cục gạch.
Thấy cả nhà Bùi Từ, anh ta nhiệt tình tiến lại: “Bùi đội, chị dâu! Ôi chao, đây chắc là tiểu Điềm Điềm đúng không? Lớn thành thiếu nữ rồi đấy.”
Lúc anh ta xuất ngũ, tiểu Điềm Điềm mới vài tuổi, không còn ký ức gì. Nhưng cô bé không hề sợ hãi, lễ phép chào: “Cháu chào chú ạ.”
“Tiểu Điềm Điềm ngoan.”
Từ Truân xếp hành lý của cả nhà vào cốp xe rồi hào hứng quay lại định ôm người bạn cũ. Bùi Từ đưa tay ra ngăn lại: “Thôi được rồi, biết cậu xúc động rồi, nhưng ôm thì thôi đi.”
Từ Truân thấy bạn vẫn cái tính cũ rích, càu nhàu: “Làm màu!”
Bùi Từ lườm anh bạn, rồi chê bai bộ trang phục của Từ Truân: “Lớn tuổi rồi mà ăn mặc màu mè thế? Vợ cậu không quản à?”
Từ Truân nhìn người bạn vẫn mặc quân phục, vừa hoài niệm về cuộc sống quân ngũ, vừa không nhịn được mà cãi lại: “Cậu đúng là đồ cổ! Cậu có biết đây là mốt thời thượng nhất bây giờ không? Bộ quần áo này là vợ tớ chọn đấy. Không ngờ đúng không?”
Bùi Từ không phải đồ cổ, chỉ là không thể chấp nhận được việc chiến hữu cũ lại ăn mặc lộng lẫy như một con công thế này.
Từ Truân quay sang Phương Tri Ý hỏi: “Chị dâu, chị nói xem bây giờ đây có phải là mốt thời thượng nhất không?”
Phương Tri Ý cười gật đầu, tiểu Điềm Điềm cũng thò đầu qua ghế trước khen: “Chú Từ ơi, quần áo của chú đẹp quá ạ.”
Từ Truân nghe xong cười ha hả, rồi nhướn mày với Bùi Từ: “Thấy chưa, vẫn là tiểu Điềm Điềm có mắt thẩm mỹ đấy.”
Bùi Từ khinh khỉnh, nhếch môi không thèm đáp lại Từ Truân.
Từ Truân rất nhiệt tình, giới thiệu những thay đổi ở Nam Thành dọc đường đi, còn mời cả nhà đến thăm công ty anh ấy.
“Bên hồ Mỹ Nhân ở Nam Thành còn xây một công viên giải trí. Mai tớ tiểu Điềm Điềm đi chơi nhé?” Từ Truân có ba đứa con, cả ba đều lớn hơn tiểu Điềm Điềm. Đứa lớn nhất đã học cấp ba, đứa út đang học cấp hai. Anh ấy kết hôn sớm hơn Bùi Từ, nên tuy nhỏ hơn Bùi Từ hai tháng nhưng con lại lớn hơn.
“Để xem đã, chúng tôi về là để ở với bố mẹ.” Bùi Từ nói.
Từ Truân gật đầu: “Được rồi, dù sao rảnh rỗi thì gọi điện cho tớ nhé.”
Vì có điện thoại nên liên lạc rất tiện. Đưa cả nhà đến nơi, anh ấy để lại số điện thoại rồi vội vàng rời đi, đến một ngụm nước cũng chưa kịp uống.
Phương Tri Ý nhìn dáng vẻ vội vã của anh ấy, không khỏi bật cười: “Không ngờ Từ Truân cũng có bản lĩnh đấy chứ.”
Ai đó khẽ ghen tuông nhưng không nói ra, chỉ hừ một tiếng.
Phương Tri Ý nhìn người đàn ông càng lớn tuổi càng nhỏ nhen bên cạnh mình, trêu chọc: “Dĩ nhiên vẫn là đội trưởng Bùi nhà ta có bản lĩnh nhất. À không, bây giờ không thể gọi là đội trưởng Bùi nữa, phải gọi là thủ trưởng Bùi.”
“Dù là thủ trưởng Bùi, thì Dạng Dạng cũng mãi là lãnh đạo của anh.”
Tống Trinh đứng bên cạnh, thấy hai vợ chồng đã kết hôn hơn chục năm mà vẫn quấn quýt như vậy thì rất vui. Tiểu Điềm Điềm đứng một bên nổi hết da gà, xoa xoa cánh tay: “Thôi đi, bố mẹ ơi! Nhanh lên đi, ông bà ngoại đang sốt ruột chờ kìa.”
Hai vợ chồng liếc nhau rồi bật cười thành tiếng. Bùi Từ một tay xách hành lý, một tay vẫn không quên nắm lấy tay vợ.
Tiểu Điềm Điềm thấy thế thì nhún vai, kéo bà nội đi thật nhanh về phía trước.
Phương Tuấn Khanh và Lý Đoan Ngọc biết cháu ngoại sắp về nên đã chuẩn bị mọi thứ ở nhà từ sớm.
Năm 1985, Đại học Nam Thành được xây thêm, khu nhà tập thể của công nhân viên cũ cũng được đập đi xây lại. Năm trước, cả nhà đã dọn vào khu nhà mới.