536. Chương 536: Lên Máy Bay Cùng Nhau

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 536 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vé máy bay của Tiểu Điềm Điềm là do Bùi Châu giúp cô đặt. Trước khi lên đường, cô gọi điện cho Tịch Kính, ai ngờ anh chỉ dặn mỗi một câu: “Đi đường cẩn thận.”
Sau khi cúp máy, Tiểu Điềm Điềm hơi hậm hực. Nhưng nghĩ tới việc sắp được gặp ông bà ngoại, cô lập tức gác giận sang một bên. Trong đầu cô đã vạch ra kế hoạch: mấy ngày tới nhất định sẽ… kiên quyết không thèm để ý tới Tịch Kính!
Vừa bước vào sân bay, qua cổng kiểm tra an ninh, cô bỗng cảm thấy có ai chạm nhẹ vào hành lý mình. Ngẩng đầu lên, cô sững người – trước mặt cô là Tịch Kính.
“Không nhận ra anh nữa rồi à?” Tịch Kính vừa đẩy vali, vừa đưa tay định lấy chiếc ba lô trên vai cô.
Tiểu Điềm Điềm lập tức trút hết hành lý vào tay anh, ngẩng cao đầu, ngạo nghễ nói: “Không quen. Xin hỏi anh là ai?”
“Là bạn trai tương lai của tiểu thư Bùi Nhạc Hi.” Tịch Kính trả lời nghiêm túc, không chút ngượng ngùng.
Câu nói trơ trẽn khiến Tiểu Điềm Điềm trợn mắt nhìn anh, nhưng khóe miệng lại khẽ cong lên: “Thật là không biết xấu hổ.”
“Vì không biết xấu hổ nên… Tiểu Điềm Điềm có chịu nhận lời theo đuổi của anh không?”
Càng thân thiết, Tịch Kính càng không biết điều. Tiểu Điềm Điềm không thèm đáp, nhưng anh chẳng bận tâm, cúi người ôm chặt lấy cô: “Tiểu Điềm Điềm, thấy anh tới, em có vui không?”
Tịch Kính cao ráo, Tiểu Điềm Điềm dù trên 1m7 nhưng khi anh ôm, cô vẫn vừa vặn áp mặt vào ngực anh, tạo thành một khoảng cách chiều cao hoàn hảo.
Sân bay đông người qua lại, có cả những cặp đôi âu yếm, hành động của họ không quá khoa trương, nhưng bởi ngoại hình nổi bật, vẫn thu hút ánh nhìn từ mọi người xung quanh.
Tịch Kính mặt dày thì không sao, nhưng Tiểu Điềm Điềm thì đỏ mặt, vội đẩy anh ra: “Không vui, có gì mà vui chứ.”
Tịch Kính lập tức kéo mặt dài, vẻ mặt tủi thân: “Anh thất bại quá. Cả đêm mất ngủ vì háo hức được bay cùng em đến Nam Thành, vậy mà em lại chẳng thấy vui tí nào.”
Càng ngày anh càng biết cách giả vờ đáng thương. Tiểu Điềm Điềm quay mặt đi, quyết không thèm để ý. Nhưng Tịch Kính nhanh chóng đẩy hành lý, chạy theo cô không buông.
Chuyến bay đến Nam Thành mất hơn hai tiếng. Tịch Kính có người đến đón, anh trực tiếp đưa Tiểu Điềm Điềm đến Đại học Nam Thành. Khi thấy anh mở cửa xe, cô tưởng anh sẽ đi luôn, liền vô thức hỏi: “Anh không về nhà ông bà ngoại với em à?”
Ánh mắt Tịch Kính bỗng sáng bừng: “Tiểu Điềm Điềm đồng ý cho anh đi gặp người lớn sao?” Gặp ông bà ngoại khác xa với gặp dì Mỹ Phương. Chỉ cần ông bà biết, mối quan hệ của họ coi như được công nhận rõ ràng hơn.
“Vậy… anh có đi không?” Tiểu Điềm Điềm hỏi, giọng thờ ơ.
Tịch Kính không muốn đến nhà quá vội. Anh trân trọng Tiểu Điềm Điềm đến mức, dù cô luôn đòi anh phải theo đuổi cho đúng bài bản, anh vẫn vui vẻ làm theo. Anh tận hưởng cảm giác theo đuổi cô – cô như ngôi sao trên cao, anh nguyện dành cả đời để chạy theo ánh sáng của cô.
Gặp gỡ người lớn tất nhiên phải cẩn trọng. Anh biết ông bà ngoại là những người thân thiết nhất với Tiểu Điềm Điềm. Muốn gặp họ, anh phải xuất hiện trong trạng thái tốt nhất, chứ không thể đến một cách l* m*ng như thế này.
“Tiểu Điềm Điềm, để anh chuẩn bị một chút. Ngày mai anh đến thăm ông bà ngoại, được không?” Tịch Kính cúi đầu, nhẹ nhàng hỏi.
Tiểu Điềm Điềm cũng cảm thấy việc này hơi gấp, nên gật đầu: “Ừ.”
Tịch Kính đưa cô đến thang máy, chờ đến khi cửa đóng lại, anh mới mỉm cười quay người rời đi. Cô nói khó theo đuổi, nhưng thực ra chỉ là mạnh miệng, lòng lại mềm yếu. Dù chưa nói ra, nhưng sau khi chính thức ra mắt người lớn, anh sẽ trở thành bạn trai của cô. Tịch Kính cảm thấy, cô bạn gái nhỏ của mình đúng là đáng yêu nhất thế gian.
Trở lại xe, tài xế thấy tổng giám đốc vui vẻ khác thường, liền hỏi: “Tổng giám đốc Tịch, mình đi thẳng đến công ty luôn chứ ạ?”
“Ừm… Không, trước tiên đi đến trung tâm thương mại.” Tịch Kính vừa gật đầu, vừa đổi ý. Ngày mai muốn gặp ông bà ngoại của Tiểu Điềm Điềm, đương nhiên phải chuẩn bị quà tặng cẩn thận.
“Vâng.” Tài xế quay đầu xe. Anh là người được điều từ tổng bộ đến đây. Trong ký ức anh, ông chủ là người đặt công việc lên hàng đầu. Vậy mà giờ có bạn gái, mọi thứ đều thay đổi. Bỏ lại chi nhánh, lại chạy đến trung tâm thương mại trước. Chuyện này nếu kể ra, chắc chẳng ai tin.
Tiểu Điềm Điềm vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy ông bà ngoại đang đứng đợi.
“Bà ngoại! Ông ngoại!” Cô lập tức ném hành lý xuống, lao tới ôm chặt hai người.
Lý Đoan Ngọc ôm cháu gái vào lòng: “Sao không báo trước một tiếng? Ông bà vừa định xuống đón con đây.”
Phương Tuấn Khanh nhanh tay kéo hành lý: “Vào nhà đi, ngoài trời lạnh lắm.”
Hôm nay Nam Thành nhiệt độ giảm mạnh, gió lạnh thổi lồng lộng. Ông sợ cháu gái bị cảm.
Lý Đoan Ngọc vừa cười vừa buông cháu ra: “Đúng đó, vào nhà trước nào.”
“Anh Quả Quả đâu ạ?” Quả Quả là biệt danh Tiểu Điềm Điềm đặt cho con trai bác cả Phương Tri Thư – tên thật là Phương Ứng Hoài, nhưng cô thấy gọi “Quả Quả” nghe đáng yêu hơn.
“Ứng Hoài đi đến căn cứ rồi, chiều nay mới về.” Phương Ứng Hoài tốt nghiệp học viện quân sự, từng đóng quân hai năm ở biên giới, nay xin chuyển về Nam Thành để gần ông bà nội. Hiện anh đang làm thủ tục bàn giao công việc.