Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 3: Kỳ Thi Chuyển Cấp
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu tháng sáu, vào mùa hè của mười lăm năm sau, hôm nay là ngày đầu tiên Nguyễn Tiến Minh tham gia kỳ thi chuyển cấp từ trung học cơ sở lên trung học phổ thông.
Sáng sớm, mẹ của Minh, cô Nhu, đang chuẩn bị thắp hương, cầu mong tổ tiên phù hộ cho con trai có một kỳ thi suôn sẻ.
Bởi vì năm ngoái, các anh chị khóa trên ở trường cấp hai của Minh đã thi cử không tốt, cả khối có hơn một trăm học sinh mà chỉ có chưa đến ba mươi người đỗ vào trường THPT HV.
Vì thế, suốt một năm nay, cô Nhu luôn lo lắng, bởi Minh dù thông minh nhưng lại rất lười học.
Hơn một tháng trước, sau khi kết thúc năm học, Minh còn vì cãi nhau với cô mà bỏ cả kỳ ôn tập hè của trường. Cô rất sợ con mình sẽ trượt kỳ thi cấp ba.
Đến hôm nay, tâm trạng của cô Nhu càng giống như câu nói “Căng như dây đàn”.
Minh thức dậy sau một đêm mệt mỏi “làm bạn” với đôi bàn tay của mình. Hắn đã bắt đầu tìm hiểu về chuyện đó từ đầu năm lớp tám cùng với đám bạn cùng lớp.
Thấy mẹ đang chuẩn bị thắp hương, Minh lên tiếng:
– Mẹ thắp hương à?
Cô Nhu nhìn sang Minh, gật đầu nói:
– Ừ, mẹ mua dưa hấu đỏ thắp hương cho may mắn.
Minh nói không cần suy nghĩ:
– Mẹ không sợ con trượt vỏ dưa à?
“Bốp” một tiếng giòn, má Minh hằn lên vết đỏ. Cô Nhu tức giận nói:
– Ăn nói linh tinh!
Minh đau điếng, nhưng hôm nay hắn lại không có tâm trạng cãi lại mẹ, liền đi ra ngoài bể nước cũ đánh răng rửa mặt, mặc kệ mẹ muốn làm gì thì làm.
Đã từ rất lâu rồi, Minh không rõ từ khi nào, những ký ức về mẹ hắn luôn là những ký ức xấu. Hắn không tìm thấy được một chút hạnh phúc nào trong ngôi nhà nhỏ của hai mẹ con.
Thật ra, Nhu rất thương con, nhưng cô lại không biết cách dạy dỗ, và tính cách của cô cũng không thích hợp để làm một người mẹ đơn thân, không thể một mình nuôi dạy con khôn lớn được.
Việc một mình nuôi con khiến Nhu rất mệt mỏi, cô lại là người hay suy nghĩ tiêu cực. Thế nên hằng ngày, dù Minh có ngoan đến đâu, Nhu cũng luôn bới lông tìm vết, tìm cách trút bỏ những mệt mỏi từ công việc lên đứa con duy nhất của mình.
Vì thế, từ lúc học lớp bốn, Minh dù không dám cãi lại thẳng mặt mẹ, nhưng cũng đã bắt đầu lẩm bẩm cãi lý lại.
Đến khi Minh dậy thì, cái tuổi nông nổi bồng bột nhất, hắn đã lần đầu tiên hét lên cãi lại lời mẹ.
Sau đó, Minh nhận ra, cứ mỗi khi hắn hét lên cãi lại, mẹ đều dừng lại, không còn mắng mỏ vô cớ hay càm ràm nữa. Dần dần, một thói quen xấu nữa lại hình thành trong con người Minh.
Ăn sáng xong, cũng là lúc Kỳ – người bạn thân nhất của Minh hiện tại – ở ngoài cổng gọi hắn cùng đi thi:
– Minh ơi! Minh!
Khoác vội chiếc cặp sách lên vai, Minh vội vàng chào mẹ rồi đi:
– Con đi thi đây!
Cô Nhu còn chưa kịp chào con, Minh đã chạy ra ngoài, ngồi lên chiếc xe đạp rồi đạp đi.
Ra đến ngoài cổng, đạp xe đến trước mặt Kỳ, Minh cười nói:
– Đi thôi!
Hai người bạn thân đạp xe song song, cùng đi đến trường THPT HV, nơi tổ chức kỳ thi chuyển cấp.
Đến nơi nhóm bạn cấp hai của Minh đã tập trung từ trước, Minh và Kỳ gửi xe, sau đó đi đến trò chuyện với các bạn.
Thấy Minh đến, Nam – cái thằng tiểu nhân mà Minh rất ghét – lên tiếng:
– Minh cũng đi thi à?
Minh chỉ nhìn Nam nhếch miệng cười, không nói gì. Hắn thừa biết thằng Nam vừa nói xấu mình khi hắn không có mặt ở đây.
Nếu không phải Phượng – cô gái mà Minh thích thầm từ hồi mới lên lớp sáu – có mặt ở đây, Minh đã chẳng thèm đến chỗ này làm gì cả.
Thấy Minh không trả lời Nam, Hà – đứa thầm thích Nam – lên tiếng nói móc:
– Minh học giỏi, không cần ôn thi cũng đỗ!
Minh vẫn không thèm để ý, hắn nhìn Phượng, hỏi:
– Tự tin không?
Phượng cười, nụ cười đã khiến trái tim Minh loạn nhịp không biết bao nhiêu lần. Phượng nói với Minh:
– Tớ run lắm!
Minh liền trấn an:
– Đừng lo, cứ làm như bình thường, cậu chắc chắn đỗ mà.
...
Sau đó, nhóm bạn cấp hai của Minh giải tán, ai nấy đều di chuyển về phòng thi của mình.
Phòng thi của Minh trong hai ngày này là phòng đầu tiên ở tầng ba khu nhà mới xây của trường THPT HV. Đến phòng thi sớm, Minh lại gặp một người bạn cùng lớp khác đã đến trước đó, trùng tên với hắn – Phùng Văn Minh. Hai người bạn nhìn thấy nhau, cười tươi chào hỏi:
– Mày đến sớm thế/ Mày đến sớm thế!
Minh cũng có khá nhiều thiện cảm với người bạn trùng tên này, dù sao trong thời gian học cùng nhau, tính cách cả hai khá hợp nhau.
Chỉ là, đó là những gì Minh nghĩ trong lòng mà thôi. Hắn đâu biết, người bạn này đối với hắn luôn có tâm tư ẩn sâu bên trong, không hề giống như những gì nó thể hiện ra bên ngoài.
Vỗ vào vai phải Minh, Phùng Minh lên tiếng:
– Có gì giúp nhau nhé!
Phùng Minh khá mê tín, hắn tin rằng vỗ vào một bên vai sẽ khiến người đó gặp vận xui. Chỉ là Minh trước giờ lại không để ý đến mấy chuyện này, không hiểu được ý đồ thật sự của Phùng Minh, ngược lại cười nói:
– Ok luôn! Mày cũng nhớ giúp tao môn tiếng Anh chiều nay đấy!
Phùng Minh cười, đáp:
– Ok!
Gần đến giờ thi, hai người bạn cùng lớp khác của Minh cũng đã tới, là Mai và My. Không biết có phải trùng hợp không, những người có vần M trong lớp cấp hai của Minh đều học rất tốt, cả bốn người đều rất tự tin có thể vượt qua kỳ thi chuyển cấp này.
Môn thi đầu tiên là môn Ngữ Văn. Ngồi vào bàn thi, Minh bất giác ngân nga vài câu hát trong bài “Người yêu cô đơn” do nhạc sĩ Đài Phương Trang sáng tác: “Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn/ Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành/ Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng dở dang/ Yêu ai cũng lỡ làng, dù rằng tôi chẳng lỗi chi,...”
Chính vì hành động này của Minh, những người thi xung quanh đã hiểu lầm hắn là một kẻ kém cỏi, chắc chắn sẽ trượt thi. Vô tình, điều đó lại giúp Minh tránh được vài phiền phức không đáng có.
Chỉ là hành động của Minh tuy đặc biệt, nhưng vẫn không đặc biệt bằng người ngồi cùng bàn với hắn. Cậu ta vừa vào chỗ, đã lập tức chắp hai tay lại với nhau, cứ như thể đang cầu nguyện, mong tổ tiên phù hộ cho bản thân trúng đề đã ôn tập từ trước.
Đề thi đã được phát. Năm nay, bài thi có điểm số cao nhất rơi vào tác phẩm: “Bài thơ về Tiểu đội xe không kính” của tác giả Phạm Tiến Duật. Minh quan sát xung quanh, có nhiều người thở dài.
Nhưng từng cái thở dài của mỗi người lại khác nhau: có người thở dài vì bản thân đã ôn trúng đề, trút bỏ gánh nặng; có người lại thở dài vì ôn lệch tủ, chán nản vì ôn không kỹ.
Còn riêng Minh, hắn chẳng ôn tập kỹ bất kỳ tác phẩm nào, cho nên đối với hắn, đề văn có là đề nào đi chăng nữa thì cũng như nhau cả. Những câu trước tuy ít điểm, nhưng lại dễ dàng lấy được điểm, tại sao phải ôn tập kỹ một vài tác phẩm, trong khi kiểu gì cũng kiếm được đôi ba điểm khi đã viết đủ ý.
Rất nhanh, Minh đã hoàn thành phần thi của mình. Thời gian thi mới trôi qua một nửa, chưa được phép nộp bài sớm, mà trong kỳ thi này, có vẻ cũng không ai muốn nộp bài sớm cả.
Người thi cùng bàn với Minh còn hoàn thành bài sớm hơn hắn. Chỉ là theo Minh quan sát, thằng này đúng là không làm được bài thật, chỉ viết được một chút rồi lại chắp tay vào cầu nguyện.
“Trời ơi, học dốt mà không ôn tập, ông bà có thật sự hiển linh cũng có thể cứu được sao?”. Minh nghĩ thầm trong đầu.
Buổi chiều là thi Tiếng Anh. Thằng Phùng Minh ngồi ngay phía trên, nhưng lại thể hiện thái độ không muốn giúp đỡ. Lúc này, Minh khá thất vọng về người bạn này, nhưng cũng không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể tự làm và khoanh bừa kết quả mà thôi.
Sáng hôm sau thi Toán, môn Minh tự tin nhất. Quả nhiên, hắn dễ dàng hoàn thành bài thi, chỉ có câu cuối của bài hình học, chiếm nửa điểm, là hắn không làm được mà thôi.
Bây giờ, hắn chỉ còn chờ đợi kết quả được công bố là xong.