Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 4: Xuyên Không
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không phải chờ đợi quá lâu, chỉ ba tuần sau khi thi, kết quả thi cấp ba đã có, cũng không khác mấy so với dự tính của Minh: Ngữ văn bảy điểm, Toán chín điểm. Riêng môn Tiếng Anh, hắn may mắn bất ngờ khi đạt được năm điểm rưỡi.
Những năm trước, điểm Toán và Ngữ văn được nhân đôi, nhưng năm nay quy định đã thay đổi, hai môn này không còn nhân hệ số nữa. Do đó, tổng điểm của Minh là hai mươi mốt điểm rưỡi.
Trong khi đó, điểm chuẩn vào trường THPT HV năm nay là mười chín điểm rưỡi, vậy là Minh thừa hẳn hai điểm so với mức yêu cầu.
Biết tin, bà Nhu mừng lắm, lâu lắm rồi Minh mới nhìn thấy bà ấy vui mừng như vậy.
Minh đến văn phòng trường THPT HV để xin giấy đăng ký chọn khối học cho ba năm cấp ba. Hắn định đăng ký khối A1 - Toán, Lý, Anh, mặc dù hắn biết rõ tiếng Anh của mình rất kém. Hắn cũng không thể giải thích được lý do vì sao mình lại muốn vào khối này.
Sau khi lấy giấy đăng ký xong, đang chuẩn bị về nhà để điền thông tin và xin chữ ký của mẹ, thì vừa ra đến cửa, Minh lại gặp Phượng cũng vừa mới tới.
Cả hai nhìn thấy nhau, đều lập tức mỉm cười. Minh còn chưa kịp chào hỏi, Phượng đã nhanh nhảu nói trước:
- Minh! Đợi tớ nhé! Chút nữa rồi cùng vào nhà cô Mai, cô bảo tớ rủ các bạn vào nhà cô.
Minh chưa bao giờ từ chối lời Phượng. Lần này, đương nhiên hắn cũng không có lý do gì để từ chối, hắn liền đáp lại:
- Được, vậy tớ chờ cậu ở cổng, chút nữa cậu xong thì tập trung các bạn rồi cùng đi.
Cả hai lại mỉm cười với nhau, không nói thêm lời nào. Minh đi ra ngoài trước, còn Phượng lúc này mới tiến vào văn phòng để xin giấy đăng ký.
Minh không cần đợi quá lâu, Phượng đã nhanh chóng xin được giấy đăng ký rồi đi ra. Vì cả hai vẫn còn phải chờ những người bạn cấp hai khác cũng đỗ cấp ba, Minh chủ động rủ Phượng vào quán nước ngồi chờ:
- Chúng ta vào quán nước ngồi uống gì đó, vừa tránh nắng vừa nói chuyện đi Phượng!
Phượng gật đầu đồng ý. Là con gái, đương nhiên cậu ấy không thích phơi nắng ngoài đường, vì như vậy da sẽ đen sạm và kém xinh.
Vào quán nước đối diện trường THPT HV, cả hai đều gọi trà đào. Dù chỉ là một sự trùng hợp nhỏ, điều đó cũng đủ khiến Minh vui sướng phát điên.
Cả hai chia nhau gọi điện cho những người bạn cùng lớp cũng đỗ cấp ba. Minh không gọi cho Kỳ, vì hắn biết dù Kỳ cũng đã đỗ, nhưng đêm qua cậu bạn thân của mình đã thức suốt đêm chơi game. Bây giờ không nên gọi cậu ta dậy, vả lại việc xin giấy đăng ký còn nhiều thời gian.
Trong lúc chờ đợi, Minh ngồi im lặng, không biết bắt chuyện với Phượng từ đâu. Hắn rất muốn nói, nhưng lại ngại ngùng không dám.
Vì vậy, Phượng lại là người bắt chuyện trước:
- Cậu định đăng ký học khối nào vậy Minh?
Nghe Phượng hỏi, Minh lập tức đáp lại theo phản xạ mà không suy nghĩ:
- Tớ định đăng ký khối A1!
Phượng nghe vậy thì nói:
- Cậu định đăng ký học A1 à, tớ cũng định đăng ký A1 này, có khi lên cấp ba rồi vẫn được học cùng nhau!
Minh vui lắm, nghĩ đến cảnh lên cấp ba vẫn được học cùng Phượng là hắn đã thấy phấn khởi rồi. Có lẽ là do một sự thần kỳ nào đó, ngay từ đầu hắn mới muốn đăng ký vào khối A1 này...
Thời gian chớp mắt trôi qua, đã đến ngày đến trường nhận lớp mới. Những người học cùng trường cấp hai xếp thành một hàng ngang, chờ đợi được đọc tên rồi bước lên nhận lớp.
Đầu tiên là lớp 10A, đây là lớp duy nhất của khối A1. Rất nhanh, tên Phượng được đọc lên, cậu ấy rời hàng để đi lên nhận lớp.
Minh háo hức chờ đợi tên mình được đọc. Khối A1 chỉ có một lớp, cho nên chỉ cần đủ điểm đỗ vào trường và đăng ký vào khối A1, chắc chắn là có thể được chọn vào.
Nhưng không, sau khi danh sách học sinh được chọn vào lớp A1 được đọc hết, Minh bất ngờ khi không có tên mình. Gương mặt hắn thất thần, bắt đầu tái nhợt. Kỳ đứng bên cạnh thấy vậy còn tưởng hắn bị cảm nắng, nên vội đỡ lấy tay hắn.
Minh được chọn vào lớp 10H, một lớp bình thường của khối A. Hắn rất thông minh, ngay từ lúc không thấy tên mình được chọn vào lớp 10A, hắn đã hiểu vì sao mình lại học lớp khối A chứ không phải A1. Chắc chắn mẹ hắn đã tự ý thay đổi khối đăng ký của hắn từ A1 sang khối A.
Để Kỳ đi về trước, Minh cùng hai người bạn khác rủ nhau đi uống bia. Tâm trạng hắn cực kỳ tệ. Sống cùng một người mẹ ngày nào cũng chỉ biết mắng chửi, Minh ở tuổi dậy thì đã cảm thấy vô cùng bức bối khó chịu. Hôm nay lại vì mẹ tự ý thay đổi nguyện vọng của mình, khiến Minh không thể học cùng lớp với người con gái hắn thầm thích từ lâu. Sự căm hận chính người mẹ của mình đã dần hình thành trong trái tim Minh.
Ba đứa nhóc mười bốn, mười lăm tuổi uống đến say khướt trong quán bia. Nói là say, nhưng thực ra mỗi đứa cũng chỉ uống được vài cốc. Mới mười mấy tuổi, làm sao mà tửu lượng cao được.
Ba đứa góp tiền trả cho chủ quán xong, Minh lên xe đạp về nhà. Vì say, cả người Minh cứ lâng lâng, hắn đạp xe mà cứ ngỡ như mình đang cưỡi trên mây vậy đó.
Đi đến chiếc cầu nhỏ bắc qua con sông trong làng, phía đối diện Minh, một chiếc xe máy đang lao nhanh tới. Chiếc cầu rất nhỏ, bình thường vẫn đủ cho hai chiếc xe máy đi qua, chứ đừng nói là Minh đi xe đạp.
Nhưng hôm nay Minh say, và người điều khiển xe máy kia cũng không hề cẩn thận chút nào. Hai chiếc xe đâm vào nhau, Minh cùng chiếc xe đạp của mình bị hất văng đến thành cầu.
Chưa dừng lại ở đó, quán tính vẫn còn, cơ thể Minh lại đang mềm nhũn vì say. Hắn lộn nhào xuống dưới dòng sông nhỏ của làng.
Bị rơi xuống nước, Minh không những không tỉnh táo lại để đạp chân bơi lên bờ, mà hắn còn cảm giác không gian xung quanh như quay cuồng. Bản thân mơ mơ hồ hồ cảm nhận được cơ thể đang bị cuốn vào một vòng xoáy sâu thẳm, hắn chỉ biết khua tay khua chân loạn xạ.
Ý thức của Minh từ mơ hồ nhanh chóng chuyển sang mất hẳn. Tròng mắt Minh tối sầm, hắn đã ngất đi, không hề biết có một điều kỳ diệu đang xảy ra với bản thân mình.
Đến khi Minh tỉnh dậy, trước mắt hắn không phải là địa ngục hay thiên đường, mà là một căn phòng bệnh viện vô cùng xa lạ.
Mẹ của Minh - cô Nhu đang đứng bên giường bệnh lo lắng nhìn hắn. Chỉ là, vì sao trông bà đã già đi nhiều đến như vậy? Không nghe được những lời mẹ đang nói, Minh cựa quậy nhìn lại cơ thể mình. Tại sao lại có nhiều biến đổi đến thế?
Đến khi mẹ hắn chạy đi tìm bác sĩ, Minh mới dần dần ổn định lại tinh thần. Hắn nhìn vào gương, một gương mặt trông vừa xa lạ vừa quen thuộc. Gương mặt đó vẫn khá giống hắn, chỉ là thiếu đi một chút non nớt của thiếu niên, thiếu đi ánh mắt trong sáng ngây thơ. Thay vào đó là một gương mặt buồn bã, thiếu sức sống, lại có vẻ trưởng thành hơn.
Cơ thể đương nhiên cũng có sự thay đổi rất nhiều. Từ một thiếu niên mười lăm tuổi còi cọc chưa được năm mươi cân, bây giờ tuy không phải béo, nhưng cũng đã có da có thịt hơn. Thế nhưng, cơ thể lại có vẻ uể oải, mệt mỏi hơn.
Trong đầu Minh hiện lên một suy nghĩ mà nói ra chắc chắn sẽ không ai tin: “Chẳng lẽ mình đã đến một thế giới khác, một thế giới song song cùng tồn tại với thế giới của mình?”
Sau đó, Minh lại lắc đầu. Hắn không tin vào những điều kỳ diệu như vậy, hắn lại nghĩ: “Có lẽ, mình chỉ đang mơ mà thôi.”
Minh lại nằm xuống giường, nhắm mắt lại để chờ giấc mơ này qua đi. Nhưng không, sự thật không phải hắn đang mơ. Cảm giác đau nhói bên tay khiến Minh ngay lập tức phải mở mắt ra.
Trước mắt Minh là một nữ bác sĩ trẻ, trông cũng khá xinh đẹp, đang tiêm vào tay hắn. Và mẹ hắn cũng đang đứng bên cạnh lo lắng nhìn hắn.
“Chẳng lẽ mình thật sự đã xuyên không rồi sao, giống như những bộ phim hoạt hình 2D trên YouTube và TikTok, vì một lý do nào đó mình đã xuyên không đến thế giới này?”